Apr 29

Ngoại khoái đi chơi

.
NGOẠI KHOÁI ĐI CHƠI.
(Bản edit lại để kiếm bạn rủ đi chơi với ngoại).

Nhà có một bà ngoại.
Ngoại của Joujou.
Ngoại 89 tuổi.
Ai nhìn thấy ngoại cũng thích.
Vì ngoại như bà tiên tóc bạc trắng, nhỏ xíu, hiền từ.

Người già như trẻ em năm tuổi. Thích chứng tỏ mình tự làm được nhiều thứ. Người già như trẻ em bốn tuổi. Luôn thích nói “không” và làm ngược lời người khác. Người già như trẻ em ba tuổi. Thích được dẫn đi chơi. Người già như trẻ em hai tuổi. Thích nhõng nhẽo, thích được mọi người quan tâm.

Người già nhỏ nhoi, yếu đuối, không còn đủ sức khoẻ và quyền lực để làm được điều mình muốn. Nên dễ tủi thân rồi giận lẫy.

Dẫn ngoại đi chơi, nhiều bạn đến nói chuyện với ngoại, ngoại thấy vui và trí ngoại ít nhớ lẫn lộn. Để ngoại một mình, ngoại nghĩ lung tung đâu đẩu đầu đâu. Tuổi già, ngoại quen thêm được nhiều bạn trẻ. Cám ơn mọi người lắm.

Ai chịu đi chơi với ngoại. Hoặc đã đi chơi với ngoại rồi, mà thích gặp ngoại nữa, thì sẽ có một anh Uber đẹp trai xuất hiện hẹn đón nha. Số xe anh ấy là 51A-JOUJOU.

Hình này là bà ngoại hồi trẻ và có nét chữ ngoại viết bên dưới, chữ của những người đi học thời Đông dương còn thuộc Pháp.

April 23nd, 2017

Trang Hân

Apr 28

Ai đã từng tiễn con đi học xa

.
AI ĐÃ TỪNG TIỄN CON ĐI HỌC XA.

Nhiều năm trước, khi tiễn con đi học xa, bạn hỏi, có thấy buồn không vậy?
Thiệt tình, nỗi buồn, khi đó, không có!
Khi đó. Không có. Nỗi buồn nào. Trước mặt.
Khi đó. Nỗi buồn. Là chuyện xa xỉ. Nhỏ nhoi.
Vì một nỗi lo choáng ngợp. Tâm trí, tâm hồn, tâm tư tràn ngập nỗi lo. Những bà mẹ xa con, cùng một nỗi lo. Gặp nhau, man mác nỗi lo trong ánh mắt, trong giọng cười, ẩn giấu trong sự bình tâm sống bên ngoài.
Khi con đã kịp vững vàng nơi xứ xa, thì nỗi lo đã bớt, và nỗi buồn cũng không đến nữa. Vì đã quen.
Còn lại sau đó là những ngày tự biến đổi mình để cùng lớn với con, để kịp lớn với con.

Tập sách in tay dưới đây, Trang Hân dành tặng bạn bè làm kỷ niệm, những bà mẹ đã từng tiễn con đi học xa nhà. Sẽ không kể về nỗi lo hay nỗi buồn. Mà kể chuyện mẹ, ở đầu đông của trái đất, đã chọn cho mình một cách sống để kịp lớn cùng con như thế nào.

Trang Hân

Apr 28

Chú gà trống của ba mẹ

Gần một năm trôi qua vẫn nguyên cảm xúc của ngày đó !

Bảo Ân thương!
Hôm nay ngày 12 tháng 6 năm 2016 ,là ngày con và gia đình mình dự lễ tốt nghiệp UC DAVIS,một ngày trọng đại trong cuộc đời con.
Ba vẫn nhớ như in ngày đầu tiên đưa con lên trường để dọn vô căn phòng ký túc xá cho con,cũng từ đây con sẽ phải sống tự lập xa nhà một mình … khi ba về thấy nhà mình thiếu con cảm thấy nhớ con nhiều lắm nhưng ba tự nhủ phải vui lên vì con đã bắt đầu trưởng thành ,bắt đầu đi những bước vào đời mà ở nơi đây có rất nhiều cơ hội cho những người biết cầu tiến,biết chăm lo học hành!
Bốn năm trôi qua thật nhanh,hôm nay con vinh dự tốt nghiệp đại học sau 4 năm miệt mài nổ lực học hành,không ngơi nghĩ…Hàng tuần con còn phải đi làm công việc trong trường để rèn luyện thêm kỹ năng sống,có thêm nhiều bạn bè,đó là điều đáng khen ngợi.
Ở nhà ba mẹ và anh Hai luôn động viên con học hành,nhớ giữ gìn sức khõe,vài tuần ba tranh thủ lên trường thăm con , kỳ nghĩ giữa khóa con nhớ nhà tranh thủ về thăm nhà vài ngày rồi lại đi lên trường tiếp tục học…
Hồi con còn nhỏ rất bụ bẫm và là tuổi Dậu nên ai hỏi con :”tuổi con gì?” con trả lời “Con tuổi con gà…Mỹ!” Hôm nay con đã là một con gà trống Mỹ ,đủ lông đủ cánh và trưởng thành để bước vào đời- một kỹ sư của đất nước này!Con đường phía trước thênh thang cho con bước di!
Ngày đến nơi đây mình như lạc lõng,bơ vơ chưa biết hướng đi, cũng nhờ ông bà nội dìu dắt,nâng đỡ và gia đình mình cố gắng nắm tay nhau từng bước đi lên.Con và anh Hai thì cố gắng học hành không làm phụ lòng ba mẹ.Anh Hai tốt nghiệp năm rồi và đả đi làm,năm nay tới con.
Ngày mai con ra đời con hãy nhớ lời ba dạy ,đối với công việc thì “chữ TÍN” làm đầu, đối với gia đình thì chữ “HIẾU” làm đâù, đối với bạn bè luôn thân ái ,hòa nhã.Luôn luôn ghi nhớ công ơn ông bà nội đã đưa gia đình mình đến đây. Ba có vài lời với con để chia vui với con trong ngày hôm nay.
Ba mẹ chúc mừng con và rất hãnh diện về con!
Thương con thật nhiều “chú gà trống của ba mẹ”!

April 29th, 2017

Từ Mẫn

 

Apr 28

Tập Yoga ở resort (1)

TẬP YOGA Ở RESORT (1)

Biết đến yoga từ mấy lớp đầu tiên mở ở nhà Văn hoá phụ nữ thành phố, những năm đầu 2000. Các lớp đều do cô Phượng dạy. Nguyên khoá 10 lớp. Mỗi lớp 12 tuần. Lúc đó còn bỡ ngỡ nhiều, thấy yoga lạ. Mà hay, vì tập chừng ba lớp là cảm nhận sức khoẻ và tinh thần có khác, nhập cuộc được.
Sau đó, yoga ở Saigon phát triển mạnh hơn nhờ chuỗi yoga của California Wow do thầy Kamal và các đệ tử người Ấn độ hướng dẫn. Đầu lớp, thầy chắp tay chào cả lớp ” namaster, welcome to hatha yoga”. Hết buổi, thầy trò chắp tay chào nhau”namaster”, lớp vỗ tay rào rào thay lời cám ơn thầy. Đông nhất là các lớp hot yoga, tập ở studio có dàn hơi nâng nhiệt độ phòng lên cao, mồ hôi mẹ, mồ hôi con túa ra giọt giọt. Tập xong, khoẻ re, mặt hồng hào thấy khoái. Tối về, lăn ra ngủ vì thấm mệt. Mà người thấy nhẹ tênh. Ngủ rất sâu và mơ những giấc mơ rất bay bổng
Thầy Kamal sau đó chuyển qua trung tâm Kryoga. Thầy đưa thêm Air yoga vô Saigon. Air yoga là tập các tư thế yoga với các sợi dây được thả từ trên trần xuống. Tập thích vì có dây đỡ phụ cho các động tác stretching khó.
Những đệ tử chân truyền của thầy từ từ cũng tách riêng mở các trung tâm hoặc các lớp riêng. Rồi những studio yoga của thầy cô người Việt cũng ngày càng nhiều. Yoga cứ thế ngày càng rất phổ biến ở Saigon.

Biết đến chữ resort từ những năm giữa 2000. Furama xuất hiện như một trong những resort đầu tiên, nổi đình đám ở Đà nẵng. Mà lúc đó, hổng hiểu hết resort nghĩa là sao. Ba từ “khu nghỉ dưỡng” không đủ để thoả mãn sự tò mò trắng tinh. Có cái gì trong resort và ở trong đó như thế nào. Giờ thì resort đã ngập tràn dọc biển đông, nhất là biển miền trung. Resort ngày càng cao cấp thiên đường. Khách lưu trú có thêm nhiều hoạt động thú vị trong resort: học yoga, học massage, học trải giường, trải nệm, học làm lồng đèn, chèo kazak… Hiện giờ tới phiên Phú Quốc sôi động với các dự án resort tầm cỡ. Giờ, đi resort là đi làm, mà đi làm thì cực, dù cực vẫn thấy vui như là đi chơi.

Yoga và resort không có biết nhiều lắm, vì là dân ngoại đạo. Viết lại mấy câu chuyện trên chỉ như người bên ngoài cuộc, biết ít nói ít ít. Bạn bè là dân yoga thứ thiệt hoặc dân resort chính hiệu bỏ qua hoặc chỉ thêm giùm chị Hân nhen.

Bài viết ngắn tiếp theo muốn kể một chút chuyện tập yoga ở resort. Để các bạn nào có dịp đi resort thì thử tập cho vui, yoga miễn phí trong tiền phòng rồi.

April 23rd, 2017

Trang Hân

Apr 28

Phá

Phá là tên gọi địa lý của những vùng đầm lầy ven biển, nước lợ đến nước mặn vì là nơi tiếp giáp của những nhánh sông trước khi ra biển. Phá Tam Giang nằm giữa Huế và Đà Nẵng, nối liền 3 cửa sông, sông Lâu phía Bắc, sông Bồ và sông Hương phía Nam. Ngày xưa khi ra Huế, hay còn gọi theo ngôn ngữ vua chúa là “thượng kinh”, thì phải qua phá Tam Giang với cửa Thuận An và sông Hương.

Một vùng sông nước mênh mang giữa núi và biến, với mặt trời chiều giãi nắng vàng trên sóng rồi từ từ chìm khuất sau những rặng núi xa. Khí trời lành lạnh trong vô cùng tĩnh lặng của không gian, khiến thời gian tưởng như cũng ngừng lại. Ra đi năm mười bảy tuổi tóc còn xanh trái tim còn thơ trán còn cao tay với tận trăng sao ước mơ muốn lấp biển vá trời… Đi hoang hơn mấy vòng trái đất, chiều hôm ấy gã trung niên dừng xe cạnh phá Tam Giang, châm điếu thuốc, để nghe tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, để thấy gió biển lồng lộng trong mớ tóc bạc lòa xòa, và để thấy thật thấm thía cái nhỏ bé của kiếp người…Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt…

Nằm trên bờ phá Tam Giang về phía biển có một làng nhỏ tên là Hương Điền, mênh mông cồn cát. Năm 1972, quận Hương Điền là nơi đặt bộ chỉ huy của Sư Đoàn Thủy Quân Lục Chiến. Thiếu Tá Đinh Thành Tiên, còn được nhiều người biết dưới bút hiệu Tô Thuỳ Yên, khi đi ngang phá Tam Giảng đã làm một bài thơ thật dài lấy tên là Chiều Trên Phá Tam Giang. Cố nhạc sĩ Trần Thiện Thanh đã chọn đoạn 2 của trường thi này để phổ nhạc, cũng với tựa đề Chiều Trên Phá Tam Giang. Chính bài hát đã giới thiệu phá Tam Giang với đa số chúng ta:

 

April 22nd, 2017
Minh Quân

Photo credit: Việt Nam qua ống kính

Photo credit: Nguyễn Minh Đức

Apr 28

Forsythia – Mai Mỹ

Forsythia – Mai Mỹ
Tuần lễ Phục Sinh thì trời chợt ấm áp thật thích. Mọi vật như hồi sinh sau giấc ngủ đông dài mấy tháng. Mới mấy ngày mà khu xóm “nhà lá” của tôi vàng rực rỡ.
Hình như ở VN kêu loại hoa vàng này là “Mai Mỹ “. Tôi hỏi Bác Gú Gồ thêm về hoa này thì bác nói là có tới 11 loại luôn. Phần lớn các loại “mai Mỹ ” có xuất xứ từ Đông Á, chỉ có 2 loại là từ miền Nam Châu Âu. Vậy mà bây giờ có lẻ mai này lại ở Bắc Mỹ nhiều hơn nơi khác.
Các loại hoa khác chỉ mới nhú mầm thôi mà hoa mai này đã nở vàng cả bầu trời. Kêu hoa mai cũng đúng vì hoa nở báo hiệu mùa xuân đã thực sự về rồi.

April 16th, 2017

Thục Khanh

   

 

Apr 28

Cố đô Kingston

Kingston

Kingston là thủ đô đầu tiên của Canada từ năm 1841-1844. Sau đó thủ đô được dời về Quebec, Toronto, Quebec vài năm, cứ thay đổi hoài cho tới khi nữ hoàng Anh quyết định chọn Ottawa là thủ đô cố định cuối cùng cho tới bây giờ.
Từ Toronto tới Kingston cỡ 3 tiếng, nửa đường đi tới Montreal.
Thành phố này có vị trí chiến lược rất quan trọng vì là nơi 2 con sông St Lawrence & Kataraqui giao nhau với biển hồ Ontario. Vì vị trí quan trọng nên thành phố này được người Anh xây dựng rất nhiều đồn lính, lô cốt để chống với quân thù. Nơi đây có nhiều di tích lịch sử & viện bảo tàng. Quang cảnh nổi tiếng thì có Thousand Islands với nhiều hòn đảo nhỏ có nhà & lâu đài rất đẹp. Rất tiếc là chúng tôi đi nhằm ngày lễ Phục Sinh nên không được đi tàu vòng vòng thăm thắng cảnh Ngàn Đảo này. Chắc chắn sẽ có dịp quay lại đây khi có bạn bè từ xa đến.
Vì từng là thủ đô nên tòa thị chính & tòa án được xây dựng theo kiến trúc Châu Âu quá đẹp. Nhiều nhà thờ thật vĩ đại nhưng chúng tôi không vào thăm được vì họ đang làm lễ.
Chúng tôi cũng ghé ngang qua ngôi nhà của vị Thủ Tướng đầu tiên của Canada ở. Đó là Sir John MacDonald. Rất tiếc là tới tháng 5 họ mới mở cửa cho vô thăm.

April 15th, 2017

Thục Khanh

Apr 28

Trường Đại học Queen’s University

Trường Đại học Queen’s University

Lần này mời các bạn cùng nhau đi thăm 1 trường Đại học khá nổi tiếng ở Canada nhe. Tôi nghe tiếng về trường này đã lâu nhưng bữa nay mới có dịp đặt chân tới nơi đây.
Trường Queen được thành lập cách đây 175 năm nên có kiến trúc rất cổ kính. Trường nằm ở thành phố nhỏ và thật yên bình – Kingston. Từ Toronto lái xe cỡ 3 tiếng về hướng Đông bắc. Trường nằm sát bên bờ sông St Lawrence thật thơ mộng.
Tuy thứ 6 là ngày lễ mà vẫn thấy nhiều sinh viên đi lại trong trường mà không về nhà. Tôi được biết là thứ 7 & Chủ Nhật là các em phải thi cuối năm để nghỉ hè. Vì vậy mà phải ở lại để học bài thi.

April 15th, 2017

Thục Khanh

Apr 28

Hai con sâu đo

Hai thi sĩ này rãnh quá, làm thơ về sâu đo, chữ nghiêng là của Nguyễn, chữ thẳng là của lão Gà … (nhưng hình thì là người khác !)

*****

Hai con sâu đo

Hai đứa cùng nho nhỏ
Như những con sâu đo
Ngồi rụt rè quán nhỏ
Đớp ốc hương to to
Hai đứa nói chuyện nhỏ
Nóc cạn ly bia to
Không gian này nho nhỏ
Ríu rít chuyện nhỏ to
Khi đèn tắt ngoài ngõ
Lúc đó mình hãy lo
Chồng em cũng hơi to
Cho một cú gẫy giò

 

Apr 28

Chuyện Bình Ba – Phần 4

Đoạn kết chuyện Bình Ba
Cách đây hơn một năm , tôi có nhận được qua email ở chổ làm , email của một vị Linh Mục Công Giáo gửi cho tôi viết bằng tiếng Anh nói rằng nhân dịp ngài về VN làm từ thiện và gặp Vân ( con gái út của mợ Thắng ) Vân đưa cho ngài email nơi tôi làm việc ( lúc bạn tôi về VN tìm giúp tôi tin tức gia đình mợ Thắng năm 2001 tôi có gửi kèm một tấm danh thiếp / business card của tôi cho gia đình mợ , trong đó có email của tôi ở sở làm ) nhờ ngài tìm giúp tin tức của tôi . Ngài đưa cho tôi số phone của Vân và sau đó tôi liên lạc lại được với Vân . Vân cho biết những người trong gia đình mợ Thắng ở vùng quê nên không ai có email , lúc mất liên lạc với tôi , nhà chỉ còn giữ số phone và email ở sở làm của tôi , gọi qua vài lần nhưng một bên thì nói tiếng Việt còn cô receptionist chổ tôi làm thi đương nhiên là chỉ nói tiếng Anh nên hai bên không hiểu nhau , sau đó nhà có nhờ người quen gửi qua email chổ làm nhưng tôi không nhận được vì có lẽ email viết bằng tiếng Việt nên bị filter của hãng đưa thẳng vào sọt rác . Lần này nhờ vị Linh Mũc viết bằng tiếng Anh nên mail mới qua được cửa ải đó . Anh em chúng tôi rất mừng là sau bao năm lại liên lạc được với nhau . Vân cho tôi biết tình hình của những thành viên trong gia đình , đại khái là tất cả giờ đã có đời sống ổn định , không còn vất vả như khi còn làm rẫy trong thời gian trước đây .
Lan đã lập gia đình và có cháu ngoại năm nay gần 10 tuổi .
-Phương vẫn mở cửa hàng buôn bán ở chợ Bà Rịa , đã thành bà nội , bà ngoại , yên vui với cuộc sống ban ngày buôn bán , chiều về lo chăm sóc gia đình , vui với con , cháu . Sống an phận , ngoài những khi đi lại thăm chị em thì chỉ ở nhà , không đi đâu cả .
Chi ( tên trong nhà gọi là Thúy ) thì cũng lập gia đình , có hai con , làm nhân viên cho một công ty của Nam Hàn ở Phú Mỹ , đời sống xem như ổn định .
Dung cũng có hai con gái nghe nói là con gái của Dung xinh nhất , xinh hơn con gái của Phương . Dung cũng làm nhân viên cho một công ty Nam Hàn ở Phú Mỹ .
Dũng có hai con trai đang theo học Đại Học ở Sài Gòn , Dũng làm tài xế xe vận tải chở hàng loại lớn ( xe 18 bánh / tractor trailer ) , tôi sẽ nói thêm về Dũng ở phần dưới .
Thằng cu út , ( tôi cứ quên cái tên của thằng này hoài ) cũng làm tài xế như Dũng . Thằng cu này thì tôi quên nó nhưng nó nói không bao giờ quên tôi . Có lần face time với nhau , nó vạch áo cho tôi xem vết thẹo phỏng chạy dài từ cánh tay phần gần vai xuống tới vùng ngực , nó hỏi tôi “ Anh Nghĩa có nhớ vết bỏng này không ? Cứ mỗi lần nhìn vết thẹo bỏng này , em lại nhớ đến anh “ . Tôi nói “ Anh nhớ chứ “ . Ngày đó nó còn bé lắm , lúc tôi còn ở trên trại Bình Ba thì có lần tôi không nhớ rõ nguyên nhân vì sao nó bị phỏng rất nặng , phỏng dộp hết từ cánh tay xuống vùng ngực , đau nhức làm nó khóc liên miên , Phương lên trại cho tôi hay , tôi liền gom góp hết tất cả các loại thuốc Tây , thuốc bôi để trị phỏng và cả mỡ con trăn dùng để trị phỏng cũng rất hay , đem hết thuốc tôi đưa cho mợ Thắng để dành trị cho nó , sau đó tôi về thành phố mua thêm thuốc đem lên nhờ vậy mà nó thuyên giảm rất nhanh vì thế nên bây giờ mỗi khi nhìn vết phỏng , nó nhớ đến tôi là như vậy .
Vân ( bây giờ là nhân vật chính , cột trụ trong gia đình ) cũng có hai con , một gái 14 tuổi và một trai 11 .Vân thường liên lạc với tôi hơn . Trong mấy chị em thì Vân là người may mắn nhất . Lấy được anh chồng biết chí thú làm ăn , có đầu óc kinh doanh nên bây giờ Vân trở thành “ nữ đại gia “ ở Phú Mỹ . Cả gia đình bây giờ dọn về ở Phú Mỹ . Phú Mỹ hiện tại là một hải cảng giao thương rất lớn , lớn hơn cảng Vũng Tàu vì thế có rất nhiều công ty ngoại quốc đầu tư lập nhiều khu kỹ nghệ công nghiệp ở đây . Chồng của Vân lúc khởi nghiệp chỉ có một xe vận tải cỡ nhỏ dùng để chở hàng cho nhiều nhà máy trong các khu công nghiệp ở đó , làm ăn khấm khá dần dà anh đầu tư thêm các đầu máy xe tải hạng nặng chở hàng cỡ lớn ( xe 18 bánh / tractor trailer ) , giá mỗi một chiếc khoảng từ $36,000 – $45,000 . Vợ chồng Vân có 14 chiếc , nhiều như vậy nên làm luôn bồn chứa xăng dầu để cung cấp cho xe nhà và xe khách . Vân giao cho vợ chồng Lan quản lý trạm bơm xăng dầu này . Còn Dũng và thằng cu út thì làm tài xế lái xe tải cho vợ chồng Vân . Hai vợ chồng ký hợp đồng vận chuyển hàng hoá phụ tùng , vật liệu từ cảng nhập về các nhà máy và ngược lại hàng xuất cảng từ nhà máy đến cảng để đi các nước . Ngày xưa khi gia đình mới dọn từ Bình Ba về đây , đất rừng , đất rẫy ở đây rẻ mạt , hai vợ chồng mua mấy lô đất để dành , bây giờ khu này phát triển mạnh , đất có giá nên bán bớt lấy tiền đó xây mấy căn nhà , ngăn phòng ra cho công nhân các nhà máy khu công nghiệp thuê . Ngoài căn nhà hai vợ chồng đang vừa ở vừa làm văn phòng giao dịch , Vân còn xây thêm một căn nhà khác để cho các vị Linh Mục ở nước ngoài về làm từ thiện có chổ ở tạm , vì thế mới quen và nhờ vị Linh Mục tìm cách liên lạc với tôi . Chồng của Vân tuy là đại gia , làm ăn lớn nhưng được cái không nhậu nhẹt , la cà , ngoài giờ làm việc và ngày nghỉ , anh dùng thời gian rãnh đến nhà thờ làm việc cho các cha , anh và Vân có xe hơi riêng nên anh thường tình nguyện làm tài xế đưa các cha đi làm từ thiện hoặc đi công việc của giáo hội công giáo . Vân nói với tôi là tiền vô thì nhiều mà tiền ra cũng lắm , phải ngoại giao rộng , chi nhiều , nhất là các “ ngài ” bên giao thông  để được yên ổn làm ăn vì thế cũng rất là mệt mỏi cho nên hai vợ chồng đang bàn nhau dự định mua cần cẩu hạng nặng nhập từ nước ngoài về để cho các công trình xây dựng mướn như vậy cần cẩu nằm trong công trường xây dựng sẽ không bị các ngài giao thông kiếm chuyện , làm phiền .

Mặc dù bây giờ điều kiện tài chánh dư dã nhưng Vân vẫn ăn mặc bình dị , không se sua , đua đòi , có một lần nói chuyện với tôi Vân nói “ Anh Nghĩa biết không bây giờ tuy cuộc sống của gia đình em đầy đủ nhưng em vẫn nhớ những ngày còn đói khổ , ngày mà em còn bé , mỗi ngày đi ra suối bắt cá , hớt tép về cho mợ làm thức ăn mà cơm ngày ấy làm gì có được cơm trắng chỉ toàn cơm độn khoai mì hay độn bắp , quà ăn vặt như bánh kẹo là hoàn toàn không có , mãi cho đến khi anh và các anh trong trại đem đến cho tụi em những bánh kẹo gửi từ nước ngoài về , lúc đó em mới lần đầu tiên được nếm mùi vị bánh kẹo thơm ngon đó mà nhớ mãi đến bây giờ . Mỗi lần bây giờ khi mua bánh kẹo cho các con của em , em lại nhớ đến anh và các bạn anh ngày ấy .” Mỗi lần anh em tôi nói chuyện với nhau chỉ toàn nhắc lại những kỷ niệm xưa của ngày ấy .
Đoạn kết của chuyện Bình Ba có thể kết thúc nơi đây với mọi điều tốt đẹp cho những nhân vật tôi nhắc đến trong câu chuyện này và cho cả bản thân tôi , ai cũng có một mái ấm gia đình và một cuộc sống ổn định  , đó là một phần đời tôi đã đi qua và đó là những kỷ niệm đẹp tôi sẽ gói trong hành trang ký ức để đi tiếp cho hết quảng đời còn lại .

Tháng 4 / 2017
Đặng Đình Nghĩa

Những món nợ ân tình : Chuyện Bình Ba – Phần 1
http://lequydonsaigon.net/blog/?p=2365
Những món nợ ân tình : Chuyện Bình Ba – Phần 2
http://lequydonsaigon.net/blog/?p=2369
Những món nợ ân tình : Chuyện Bình Ba – Phần 3
http://lequydonsaigon.net/blog/?p=2399

Page 2 of 46« First...23...51015...Last »