Jun 15

Một số hình ảnh cũ và mới của trường Lê Quý Đôn Sài Gòn

Một số hình ảnh cũ và mới của trường Lê Quý Đôn Sài Gòn

oldLQD

CongTruongLQD4

lêQuyDôn

 old_f513 old_lêQuyDôn2 old_lêQuyDôn3 old_Truong+LQD-6 old_Une+salle+de+classe+a+LQD

3_1 4_1 6_1 9_1 10_1 21_1 23_1 24_1 25_1 CongTruongLQD CongTruongLQD2 CongTruongLQD3 CongTruongMoiLQD CongTruongMoiLQD2 da92 LQD_front LQD-San+truong-1 TrongSanTruongMoiXay Truong+LQD-3 Truong+LQD-4 Truong+LQD-5 Truong+LQD-7 Truong+LQD-8 Truong+LQD-9 Truong+LQD-10 Truong+LQD-11 Truong+LQD-12 TruongLQD2 Vuo`n+Hoa+LQD

Jun 14

Chuyện đêm qua

Ngủ một giấc rồi . Sáng nay mới dám bình tĩnh kể lại chuyện đêm qua nha.
Ta nói, tối qua cả xứ Bỉ mọi hoạt động dừng lại chỉ tập trung vô ngó cái sân vận động ở Lyon á. 21g bắt đầu. 20g30 là tiệm mình xong cái order cuối cùng. Cho dọn dẹp đóng cửa nghỉ sớm luôn ( không hẳn chịu chơi mà có khách đâu mà chịu hay không chịu). Cái khoảnh khắc Ý đá vô trái thứ 2 , mình mới thực sự ” được” hiểu và trải nghiệm cái cảm giác chết đứng. Cả một bầu trời sụp đổ. Tắt TV. Tan hàng. Không ai nói với ai câu nào. Không chửi. Không than. Không bình. Tuyệt đối không một ý kiến ý cò. Nổi đau quá đau. Đi ngủ sớm hết cả đám. Cả xứ Bỉ ,hay ít nhất là cả tỉnh mình, im như thành phố chết. Bình thường , mỗi khi đội Ý thắng, người Ý ở đây ăn mừng, chạy xe vòng vòng bóp còi inh ỏi. Lần này nha, cũng không. ( Mà may cho nó, mình đã dặn lòng, thằng nào bóp kèn chạy ngang nhà chuỵ, chuỵ lấy ná bắn rán chịu. Chuỵ đang quê mà ).Đã nói, cả thành phố im lìm như phố chết
Mọi người đặt rất nhiều hy vọng vào đội tuyển của nước mình . Không phải nằm mơ giữa ban ngày đâu. Mỗi cầu thủ của đội tuyển Bỉ đều rất xuất sắc, đều đi đấu cho các club giải ngoại hạng. Nhưng đá banh là một trò chơi đồng đội, cần sự ăn ý nhịp nhàng. Đó là cái họ còn đang thiếu !
Trái bóng còn lăn là còn hy vọng. Thua trận này hy vọng tiếp những trận sau. Thua giải này hy vọng tiếp giải sau. Dù sao yếu tố bất ngờ cũng chính là điều làm biết bao người mê say môn thể thao vua này, phải không . Chứ chưa đá mà đã cầm chắc đội thắng đội thua thì ai muốn xem nữa
Dù sao các anh ấy tối qua đã thi đấu một trận rất hay. Cả xứ Bỉ vẫn yêu mến , đứng sau lưng và ủng hộ các anh ấy. Ngự lâm mèo, it’s me, quyết ủng hộ đội Bỉ tới cùng.( ý nói là ẻm sẽ gân cổ cãi và chém gió loạn xạ tới cùng á) Cơ mà mấy anh nói, em hay quá, bắt đội nào là đội đó thua. Chắc thứ 7 tới mình phải bắt phe địch ????

June 14, 2016

Bùi Bích Ngọc

FB_IMG_1465964851220

Jun 10

Les diables rouges (Những con quỷ đỏ)

FB_IMG_1465570683388

Sắp khai mạc Euro 2016 trong bối cảnh khủng bố hăm he, đình công tùm lum … nhưng không khí lễ hội vẫn càng nóng lên từng giờ từng phút . Sau một tuần mưa bão lũ lụt , lúc này trời đang rất đẹp, nắng đẹp và ấm áp.
Đội em là đội con quỷ đỏ nhé. Các anh chị và các bạn nhớ ủng hộ đội em ( nhưng phải chờ đến thứ hai cơ 🙁 ). Các anh ấy đá giỏi nhưng hơi tuỳ hứng một chút ạ. Bắt độ nó thì rất nhiều lúc muốn xỉu, huyết áp lên xuống từ cực bắc qua đến cực nam & ngược lại ạ. Có điều các anh ấy đẹp trai quá nên được người hâm mộ tha tuốt , ngay cả mấy ông bình luận viên trực tiếp cũng không nỡ chửi mà toàn là năn nỉ không ạ ( năn nỉ mấy ảnh … chạy đấy ạ vì mấy ảnh cứ lửng thửng đi bộ miết trên sân cỏ). Dân Bỉ bàn loạn rằng chắc tại trời nóng quá mấy ảnh quen ở xứ lạnh goỳ, hay chắc tối qua ăn bậy bị tào thào rượt , hay chắc tối qua lén đi ăn phở nên lỏng đầu gối… Túm lại là đủ lý trấu để thông cảm mấy anh í :p Con quỷ đỏ vẫn là 1 ẩn số của mùa giải này. Có tài, đẹp trai & ra vẻ bí hiểm… công thức này mấy tay trai đẹp hay xài lắm ạ. :p
Hôm nay em ủng hộ đội Pháp láng giềng thôi. Cầu chúc Euro 2016 diễn ra tốt đẹp & an lành 🙂
June 10th, 2016

Bùi Bích Ngọc

FB_IMG_1465570679678

Jun 08

Vòng tròn cuộc đời

Vòng tròn cuộc đời

Lúc xửa lúc xưa, đầu tiên là bọn tôi đi dự đám cưới của nhau, lúc bọn tôi bước vào lứa tuổi 20, khi thì đi dự đám cưới bạn này, lúc thì đi dự đám cưới bạn khác, gặp nhau nói cười rôm rả … Một thời gian dài sau, khi chúng tôi bước vào ngưỡng cửa 40, 50, thì ba mẹ chúng tôi lần lượt ra đi, hôm thì ba của bạn này, bữa thì mẹ của bạn khác, rất là ưu sầu ảo não . Có lẽ trong một thời gian ngắn, chúng tôi lại rôm rả mời nhau đi dự đám cưới con cái chúng tôi, và sau một thời gian dài nữa, thì lại đến phiên chính chúng tôi lần lượt ra đi, lại là ưu sầu ! Cứ rôm rả rồi lại u buồn, theo những vòng tròn cuộc đời, mới thấy đó, rồi mất đó, sinh lão bệnh tử mà, không ai tránh được ! Tất cả rồi sẽ mất đi, chỉ có kỷ niệm là còn lưu giữ mãi mãi …

Chiều xuống, chúng tôi lục đục lên xe, trực chỉ quận Cam thẳng tiến . Lần này tôi lái, vợ chồng Bính Thuỷ đã chu đáo mua sẵn cho tôi ly cà phê, sợ bận về tôi lái đường xa, buồn ngủ !
Đây không phải là lần đầu chúng tôi đi quận Cam . Bạn bè cũ, một số lớn ở quận Cam, còn chúng tôi ở tận cùng biên giới, tuy xa xôi nhưng mỗi lần bạn bè có gì vui, buồn đều réo gọi nhau . Bạn bè mà, vui cũng chia, buồn cũng san sẻ . Lần này chúng tôi đi chia buồn cùng gia đình Thuỵ Quân, vì mẹ Thuỵ Quân vừa mất …

Nghe lời Quân kể, thì mẹ Quân là một người đàn bà dịu hiền, lúc nào cũng lo lắng cho gia đình, cho con cháu . Khi đi làm gặp chuyện bực mình, thì mẹ Quân chính là nơi Quân xả nổi buồn bực, tuôn ra tâm sự, và mẹ Quân bao giờ lắng nghe, an ủi Quân . Ba mẹ Quân ở nguyên một căn nhà riêng, lúc nào cũng mở rộng cửa đón con cháu, mẹ Quân lại siêng nấu ăn, chiều chuộng đám cháu, cho nên đứa nào muốn ăn món gì, bà cũng sẵn sàng nấu cho …

Trong tang lễ, mấy đứa cháu nội ngoại lên nói sụt sùi, kể lể bà nội, bà ngoại đã nấu cho bọn chúng ăn những gì, ngon làm sao, nhớ làm sao, … làm cũng mũi lòng theo !

Tội cho ba Quân, cứ tưởng ông sẽ đi trước, ai ngờ mẹ Quân bỏ ông ở lại một mình ! Nghe nói hôm Quân chở ông đi thăm mẹ từ bệnh viện về, ông không vào nhà ngay, mà cứ đi săm soi, chăm sóc cây khế, khi thì bực tức khổ sở vì mấy trái khế bị chim ăn, khi thì lăng xăng tưới cây, tỉa lá, … Quân bảo thôi ba vào nhà nghỉ đi, từ từ hãy lo cây cối, thì ông buồn bả bảo “Con không hiểu ba …, cái cây khế này là do mẹ con trồng đó …!”

Viết tặng người bạn Thuỵ Quân .
June 8th, 2016
SH

Jun 07

145 ngày

Nỗi niềm chia sẻ với em trai :
Mẹ ơi _ 145 ngày mẹ rời xa các con
Tôi nhớ làm sao những ngày nghỉ cuối tuần náo nức về nhà thăm mẹ. Nhớ đến nao lòng nhừng chăm sóc mẹ dành cho tôi dù tôi đã là mẹ của hai đúa con. Nhớ nụ cuời hiền dịu, ánh mắt đầy ắp tình thương mà mẹ đã dành trọn đời mình trao cho các con. Mẹ ơi con không muốn xa rời vòng tay mẹ
Rồi mẹ trở bịnh. Khỏang thời gian ít ỏi cuối cùng tôi còn được chăm sóc mẹ, được ôm mẹ dìu mẹ từng bước chân, được chải tóc cho mẹ, được đút cho mẹ từng muổng cháo, được hôn mẹ và được mẹ cười với tôi. Mẹ ơi con sẽ đánh đổi tất cả để có lại những điều tưởng chừng bình dị đơn giản này, đánh đổi những năm tháng của con để đựoc tuổi thọ cho mẹ.
Chuyện gì đến rồi đã đến. Mẹ bất động lặng im sau cuộc đại phẩu. Tất cả những gì mẹ dành cho các con giờ đây chỉ là những cái nắm tay yếu ớt, chỉ là những cái chớp mắt trĩu nặng lời của mẹ muốn trao cho các con.
Mẹ tôi đã ra đi. Đến tận bây giờ tôi vẫn không muốn, không bao giờ muốn chấp nhận sự mất mát quá to lớn này.
Ngày ngày qua lại con đường quen thuộc ngày hai buổi sáng chiều vào bệnh viện với mẹ, tôi ước sao mình ngược dòng thời gian để còn có mẹ. Đang đi giữa dòng nguời tấp nập mà nước mắt con tuôn rơi. Đắng lòng con quá mẹ ơi. Con mất mẹ thật ròi MẸ ƠI MẸ ƠI Có tiếng ƠI nào vọng lại cho con !

June 5th, 2016

Trần Hồng Hoa

Jun 06

Cọng lông bị thiếu

Cọng lông bị thiếu

Hắn là dân da đỏ trăm phần trăm . Ba da đỏ, mẹ cũng da đỏ, vậy mà hắn tức tối vì không được phép tham dự các lễ hội của người da đỏ . Nguyên do là ba hắn thuộc bộ lạc Navajo, trong khi mẹ hắn thuộc bộ lạc Pueblo, mà lễ hội của người Navajo chỉ cho phép những ai có trăm phần trăm dòng máu Navajo mới được tham dự, và lễ hội của dân Pueblo cũng vậy, chỉ cho phép ai là trăm phần trăm Pueblo được tham gia ! Vậy là hắn chơ vơ, lễ hội nào cũng không được phép tham dự, vì đối với dân da đỏ, thì hắn thuộc loại nửa nạc, nửa mỡ, trong khi đối với dân da trắng (và dĩ nhiên da vàng), thì hắn là dân da đỏ chính thị !
Chú hắn chọc quê hắn, đặt tên lóng cho hắn là Missing Feather, tức là “Cọng lông bị thiếu”, vì ý của chú hắn là, chỉ vì hắn thiếu có khoảng một cọng lông, mà hắn không được chấp nhận vào bộ lạc Navajo, hoặc cả Pueblo !
Hắn tức tối lắm, nhưng chẳng làm gì được !
Mãi đến sau này, các bộ lạc mới bỏ đi điều lệ khắc khe, chấp nhận dân nửa nạc nửa mỡ như hắn, thì hắn mới được tham dự các lễ hội của cả hai bên ba và mẹ !

Hắn làm chung với tôi, nhờ hắn, mà tôi biết được các phong tục tập quán của người Mỹ, vì dĩ nhiên tuy hắn là dân da đỏ, nhưng vì sinh ra ở đất nước này, cho nên các phong tục tập quán của dân bản xứ thì hắn rất rành, ví dụ như tục hôn nhau dưới vòng hoa chùm gửi là do hắn nói cho tôi biết . Hoặc các tục ngữ, tiếng lóng, thì hắn rành một cây xanh rờn ! Té ra chữ “brown nose”, tức mũi nâu, là để ám chỉ những kẻ … bợ đít, được hắn giải thích cặn kẻ là do những kẻ bợ đít thường dí sát mũi hôn hít sát vào “phía sau” của xếp, và vì sát quá cho nên cái mũi dính phân màu nâu, và do đó, chữ “brown nose” là để thân ái tặng cho những kẻ chuyên nịnh bợ …! Hoặc cách ra ám hiệu “bull sh!t”, (tức là cứ . bò) , là khoanh hai tay lại, một tay xoè ra hai ngón như sừng bò (ám chỉ chữ bull”, và tay kia thì chụm các ngón tay lại rồi xoè mạnh ra, ám chỉ đang … ị . Hai hành động cộng lại thì ra chữ “bull sh!t”, thiệt là không có hắn thì không biết nổi !
Ngày Columbus, trong lúc thiên hạ ăn mừng, học sinh được nghỉ học, thì hắn càu nhàu, nhăn nhó . Hỏi ra thì hắn ghét Columbus, hắn bảo chỉ vì ông này mà người da trắng vào xâm chiếm đất nước của hắn, bây giờ dân da đỏ chỉ còn một nhúm ít ỏi ! An ủi hắn thì hắn cười xoà, bảo hắn chọc tôi cho vui, chứ hắn có tức thì là chuyện đã xưa lắm rồi, mấy trăm năm về trước lận !

Người da đỏ cũng có những món đặc trưng của họ, như là dream-catcher, tức là “bắt lấy giấc mơ” ! Dreamcatcher là một vòng dây đan lại như đan lưới, bên dưới treo lủng lẳng vài sợi lông gà, lông chim . Theo truyền thuyết của người da đỏ thì nếu treo những cái dreamcatchers này trước cửa lều,  thì những cái này sẽ bắt giữ lấy những giấc mơ của mình, giúp mình nhớ lại được những gì đã xảy ra trong cơn mơ !

dreamCatcher1 dreamCatcher2

(Pictures from http://dreamcatcher.com/)

Mùa hè đang đến, cũng là mùa lễ hội của dân da đỏ . Ngày nay có những lễ hội “open to the public”, tức là mở rộng cửa đón chào mọi người . Da trắng, da đen, da vàng, da đỏ … gì cũng tha hồ vào xem thoải mái, và cũng tha hồ mua những món quà lưu niệm (souvenirs) do người da đỏ tự làm ra . Họ bán nhiều nhất là dream-catchers, và key-chains (đồ móc khoá) . Key chain của họ phần đông được đính từ những hột cườm nho nhỏ, đủ màu sắc, và theo những hoa văn đặc biệt của người da đỏ !
Mẹ hắn là một tay chuyên đính key chains để bán trong mùa lễ hội . Năm ngoái khi hắn bay về tiểu bang New Mexico thăm mẹ hắn và dự lễ hội của dân da đỏ, thì hắn có đem về tặng tôi một cái key chain do mẹ hắn tự tay đính ! Cám ơn hắn và hỏi hắn bao nhiêu để gởi lại cho mẹ hắn, thì hắn khua tay, bảo “never mind, it’s just a gift from me to you”, tức là “đừng bận tâm, chỉ là món quà tôi tặng anh” !

 missingFeather1 missingFeather2

Món quà của anh bạn da đỏ

… Sau này, cứ gạn hỏi thường thì mẹ hắn bán bao tiền một cái, tra vấn hắn hoài hắn chịu không nổi, mới xì ra là cái này (dài khoảng gang tay) bán giá $30, ngoài ra còn có cái bự hơn, thì giá khoảng $70.
Té ra cũng mắc ghê, vậy mà hắn tặng tôi !
June 6th, 2013.
SH

Source:

http://henryle01.blogspot.com/2016/06/cong-long-bi-thieu.html

Jun 03

Vòng dây Chùm gửi (Mistletoe wreath)

Vòng dây Chùm gửi (Mistletoe wreath)

Hôm nọ đọc thấy BBN viết về phong tục của các nước nói tiếng Pháp tặng nhau hoa muguet vào ngày 1 tháng 5 để chúc nhau may mắn, hạnh phúc, thì nay cũng muốn chia sẻ với các bạn một phong tục của người Mỹ (có lẽ các nước châu Âu có cùng phong tục này) về tràng dây chùm gửi (miền Nam gọi là chùm gởi, tiếng Mỹ là mistletoe)

Dây chùm gởi là một loại dây leo, hay sống bám vào cây khác, và hút chất bổ của cây chủ mà sống , cho nên vào những mùa lá rụng, trong khi cây chủ tơi tả, không còn một chiếc lá, thì nếu trong đó có một nhóm lá vẫn xanh tươi mơn mởn, thì đó chính là đám chùm gửi sống bám vào cây chủ !

Mistletoe-Wikipedia

Dây chùm gửi (ảnh từ Wikipedia)

Vào mùa Giáng Sinh, người Mỹ hay dùng dây chùm gởi để kết thành vòng hoa, gọi là mistletoe wreath, để trang hoàng bằng cách treo trước của nhà ! Sau này họ dùng nhiều chất liệu khác như các loại lá thông, nhưng vẫn gọi là mistletoe wreath!

mistletoe-web

 Vòng dây chùm gửi (Mistletoe wreath). Hình lượm trên net

Treo trước cửa nhà, là để trang hoàng, và đặc biệt là các cặp trai gái chưa có gia đình, mà gặp nhau dưới vòng hoa chùm gửi trong mùa Giáng Sinh, cứ theo phong tục thì họ đứng … hôn nhau ngay bên dưới !

Tôi có người bạn da đỏ, dĩ nhiên là anh ta quá rành phong tục này, mà anh ta lại chưa vợ, cho nên cứ Giáng Sinh đến là anh ta tha về một vòng chùm gửi, treo ngay cánh cửa trước nhà, và trông ngóng mong mỏi các cô đi ngang ban phát cho anh ta một nụ hôn !

Thật là “trời thương kẻ gian”, năm ngoái có một cô giao hàng cho hắn, giao hàng xong, nhìn lên cánh cửa nhà hắn thấy có treo vòng chùm gửi, bèn kéo hắn lại hôn cho một phát vào gò má…!

Hôm sau, hắn vào hãng, khoe tưng bừng …!

June 3rd, 2016
SH

Source:

http://henryle01.blogspot.com/2016/06/trang-day-chum-gui-mistletoe-wreath.html

Jun 03

“Tảo Hôn”

“Tảo Hôn”

Cô Năm Chích và mẹ tôi rất thân nhau ! Hai bà là hàng xóm, hay đi chợ chung và gặp nhau nói chuyện ngoài chợ !
Ngoài ra, ba tôi và chồng cô Năm Chích là hai bạn làm ăn với nhau !

Khi mẹ sinh ra tôi thì cô Năm sang thăm , cô vui vẻ nói với mẹ tôi “Tui khoái thằng này , mai mốt tụi mình làm suôi nhe ….! ”

Thời gian trôi qua, khi tôi được vài tuổi mà cô Năm chưa có đứa con nào thì mẹ tôi nhắc “sao bà nói làm suôi mà hong đẻ gì cả ?” Cô Năm trả lời là “từ từ chứ bà , đẻ sớm con bà chê con tôi … già rồi sao ? ”

Khi tôi được 3 tuổi thì quả nhiên cô Năm sinh được một mụn con gái , cô hớn hở khoe với mẹ tôi và từ đó cô gọi tôi bằng “thằng rễ” ….

Mỗi lần đứng cửa nhà mà gặp cô Năm đi ngang qua, cô đều hỏi thăm tôi nhiệt tình , đại loại như “khoẻ không thằng rễ ?” hay “đang làm gì đó hả thằng rễ ??? ” …
Khi tôi hơi lớn lớn thì tôi chạy lại hỏi mẹ tôi “tại sao con tên là H mà cô Năm gọi con là thằng rễ không vậy mẹ ??? ” Mẹ tôi chỉ biết bật cười và không giải thích được … !

Hết chuyện !

Oct 8, 2003
SH

P/S1: cô Năm Chích và cô con gái hiện dang sống ở San Jose, thuộc Cali !
P/S2: Bây giờ cô Năm đã mất rồi

Jun 02

Một chuyện tình

Một chuyện tình
Thể theo lời iu cầu của wí dzị , đây là mối tình đầu của Lác .
Tui với nàng iu nhau cũng tha thiết , thiết tha .
Tui được gia đình bảo lãnh đi Mỹ theo diện ODP , lúc chia tay tui hứa : ” Anh wa đó sau 5 năm sẽ vô quốc tịch Mỹ và về bão lãnh em ” .
Nàng nói : ” Làm sao em có thể sống thiếu anh trong 5 năm được ” .
Tui nói : ” Không sao , wa đó mỗi ngày anh viết và gửi cho em một lá thư , như vậy là cũng như có anh rồi .”
Giữ dúng lời hứa trong 5 năm mỗi ngày một lá thư .
Sau 5 năm , tui về thăm nàng để tính chuyện trăm năm .
Gõ cửa nhà nàng thì Má nàng ra mở cửa và hỏi :
” Ủa cháu mới về dó à ? ”
” Dạ , cháu mới về …Tú Quỳnh có nhà không Bác ”
Ngập ngừng một chút rồi Má nàng nói :
” Sao bây giờ cháu mới về , Quỳnh đã lấy chồng rồi ” …
Tui hỏi :
” Ủa , Quỳnh đi lấy chồng rồi , mà lấy ai ? ”
Má nàng trả lời :
” Thì lấy cái thằng phát thơ đó ” …..
Lão Lác
* Hint : Trong 5 năm tui hổng có gặp nàng nhưng thằng
phát thơ thì ngày nào cũng giao thơ nên ngày nào cũng gặp
cho nên nàng ca bài : Chồng gần em lấy, không lấy
chồng xa ” …cho nên con chim đa đa không có cơ hội để
mà hát bài Chim Đa Đa ….
October 2003,
Lão Lác ĐĐN

DangDinhNghia_guitar

Jun 02

Thuỷ tổ nghề phở

Thuỷ tổ nghề phở

Một bà ngươi Việt, lấy chồng Pháp , đã bào chế ra món này . Dạo ấy, không biết vì sao mà Ông Tây nhớ cái món thịt bò beefsteak . Và ông lại xấu chứng đói .

— Bà vợ mua thịt bò về, thái mỏng, chắc là mong cho nó chín thật mau . Lấy bánh đa, nhúng nước, thái thành sợi nhỏ . Và gia vị là lá hành lá ngò, lá húng quê.. (cây nhà lá vườn).

— Đun nước sôi trong cái nồi (Potte), với lửa rơm (feu). Ông Tây đứng ngắm, bảo :
“POT-(T)-AU-FEU” (pót – tô – phở)

Bấy giờ bà đang bỏ bánh và thịt vào một cái Tô, và đổ nước sôi vào. Bà nghĩ rằng Ông chồng phụ đề Việt ngữ để nịnh đầm, và hẳn ông gọi đó là TÔ PHỞ .

Từ đó, bà rút kinh nghiệm: Nấu xương bò làm nước xúp, và thêm thắt gia vị, đổi các món thịt bò mua rẻ, mua mắc như là tái, nạm, gầu, gân … nước béo .

Bà vợ Việt, lấy ông Tây kiều … trở thành Thuỷ tổ nghề bán phở …

October 16, 2003.
Bùi Tố Hồng

pho

Phở (hình lượm trên net)

Page 15 of 46« First...510...1516...202530...Last »