«

»

Mar 21

Hôm nay đúng bẩy năm

Hôm nay đúng 7 năm gia đình mình đặt chân tới San Francisco để đoàn tụ với Ba Mẹ và gia đình 2 hai em.
Thời gian qua nhanh chóng… vật đổi sao dời… với bao nhiêu biến đổi trong cuộc sống mới tại đất khách quê người….
Nhớ mãi những ngày đầu tiên trên xứ người thật là bở ngỡ… vì mọi thứ đều rất mới lạ… Thời gian đầu… rất thích thú vì cảnh đẹp… muốn đi xem và khám phá… nhưng còn bao nỗi lo toan trước mặt: tìm thuê nhà, dọn nhà… ổn định cuộc sống của gia đình… đủ mọi thứ phải lo trước mặt …
Sau 3 ngày tới SF … cậu em đưa con trai đi xin học ở một trường Trung học, đưa 3 người lớn đến trường ESL để kiểm tra trình độ tiếng Anh và xếp lớp… Thiệt là tội nghiệp… vì chưa quen với múi giờ mới… vào ngồi làm bài mà tui cứ ngật ngà, ngật ngưỡng.. như dân ghiền thiếu thuốc…cứ đánh dấu cho xong bài.
Cả gia đình 4 mạng phải…nhét vào một căn sì tu đi ô nhỏ xíu (vì SF nổi tiếng với Chiếc Cầu Vàng…và đất đai mắc mo* nhất nhì nước Mỹ) trong khi còn bên VN ở trong 1 căn nhà cuối hẻm thật â’m cúng mà lại không phải lo tiền thuê hằng tháng…
Tháng đầu tiên chân ướt, chân ráo… nhờ cậu em tặng cho 3 người lớn mỗi người 1 chiếc thẻ đi xe công cộng 1 tháng… tha hồ đi chơi, ngắm cảnh. Chúng tôi cũng ráng tìm hiểu đường sá, chợ búa, cảnh vật… cũng khá thú vị, hữu ích. Nhưng qua tháng thứ hai… thiệt là chán nản, lo lắng vì tiền thuê nhà tới nhanh quá mà lông bông mãi 2 đứa…già vẫn chưa có việc làm vì tiếng Anh, tiếng Mỹ…cũng chưa thông.

Ở VN ko giàu có bằng ai nhưng nhà mình mình ở ko phải trả tiền thuê mỗi tháng… 2 vợ chồng đi làm ở 2 công ty nước ngoài cuộc sống cũng tốt lắm… chỉ muốn được gần gũi, chăm sóc sức khỏe cho cha mẹ lúc tuổi già xế bóng và 2 đứa nhỏ có dịp đi học trường tốt, có tương lai hơn… nên phải bỏ lại sau lưng tất cả những gì đang có trong tay…

Mặc dù kinh nghiệm bao nhiêu năm lái xe ở VN, Anh xã phải đi học và thi lấy bằng lái xe để có phương tiện đi lại… Sau đó tìm được một chiếc xe van cà tàng làm phương tiện đi lại, chở Ông Bà Ngoại đi gặp BS hay đi loanh quanh cuối tuần… Rồi cơ may đến Anh xã có được việc làm tạm ổn định hơn…

Con trai tốt nghiệp Trung học phổ thông rồi học tiếp lên trường Cao Đẳng cộng đồng (City College of SF) vừa đi học, vừa đi làm thêm cuối tuần. Con gái cũng mày mò từng bước nhỏ… cắp sách đến trường sau nhiều năm rời ghế nhà trường… Thời gian này mình cũng sắp xếp thời gian vừa lo cho Ba Mẹ, vừa bon chen với đám trẻ… vô trường làm học trò…già của mỗi lớp.
Mỗi người trong gia đình đều phải tự nổ lực rất nhiều trong cuộc sống mới và công việc… Hai đứa nhỏ cũng đã có bằng lái xe, bước đầu tiên chuẩn bị tốt nhất cho tương lai … vì ko biết lái xe… bên này giống như bị bó chân bó cẳng…

Bốn tháng sau khi tới Mỹ… một cơ may đến cho tôi… tình cờ đưa Mẹ tôi đi khám định kỳ… tôi đã bắt gặp được thông tin tuyển chọn cho một chương trình học về Thư ký y khoa … một nghề tôi yêu thích nhất. Tôi phải trải qua kiểm tra tiếng Anh và Toán… ăn thua mình gan thôi… nhắm mắt làm tuốt hết 2 phần rồi chờ kết quả… Chắc là Ơn Trên Chư Phật hộ trì… ko mơ thấy nổi… kết quả đủ điểm để qua… pha`… mà còn được học Free nữa chứ lị (lúc đó nếu học trường tư cũng đóng khoảng từ $12,000 trở lên) … Bi giờ tới mình phải mày mò… ôm 3 cuốn sách chuyên ngành nặng chình chịch với một đống chữ chuyên môn chết tiệt… học toàn thời gian trong 10 tháng + 100 giờ thực tập nữa chứ! Học ngày tại trường từ 8 giờ sáng tới 4 giờ chiều mới ra về… Tối khuya phải ôm sách nhai các từ chuyên môn nữa… Có lúc ngủ gục bên cạnh cuốn sách lúc nào ko hay nữa. Bây giờ ngồi nhớ lại… cũng ko biết làm cách nào mà em qua khỏi được bấy nhiêu… con trăng nữa???

Thời gian qua nhanh chóng… lần lượt con trai, con gái và hai đứa già… giờ đã trở thành Công dân của Hợp chủng quốc Huê Kỳ rồi… cũng an tâm… ko lo sợ bị trục xuất…

Tiếc thay… mọi cố gắng, thành tựu của cả nhà cũng ko thể nào níu giữ được thời gian … cuộc sống của gia đình tạm ổn định thì lần lượt phải chia xa vĩnh viễn với Mẹ, Bà của chúng tôi vào đầu năm 2014 sau thời gian dài bạo bệnh của Bà.
Đến giữa năm 2016, Cha – Ông chúng tôi cũng ra đi… để lại cho con cháu thật nhiều đau buồn, thương nhớ.

Con trai cũng đã có bằng tốt nghiệp Cao đẳng cộng đồng tại miền Nam Cali nắng ấm 2016…
Bây giờ còn lại đây…. một gia đình nhỏ với đầy ă’p tiếng cười nói bi bô của Lucky… đến lượt chúng tôi trở thành Ông, Bà… như Cha Mẹ chúng tôi ngày xưa đó. Và còn bên cạnh đây là hai gia đình của hai Cậu em, và một gia đình còn lại ở VN … Cầu mong Chư Phật, Ông Bà, Ba Mẹ luôn pho` hộ cho chúng tôi được nhiều sức khỏe và mọi sự an lành trong cuộc sống… để tiếp bước những gì còn dang dở… mà Ba Mẹ chưa hoàn thành tâm nguyện trước lúc ra đi.

Chặng đường 7 năm qua của gia đình chúng tôi tuy có nhiều lắm những chông gai, vấp ngã của mỗi cá nhân… ko tránh khỏi và cũng ko có nhiều thành công lớn lao như nhiều gia đình khác… nhưng tất cả là những nổ lực rất nhiều và nhiều lắm của mỗi người trong chúng tôi…

Con trai cũng mới có được việc làm tạm ổn định và tiếp tục học thêm chương trình Đại học … Đồng thời, Cậu 3 có thêm nghề tay trái: hướng dẫn viên thể dục tại các điểm 24 hrs Fitness mà học viên rất yêu thích. Tuy ở xa gia đình nhưng ko xa tít mù vì phương tiện truyền thông xã hội hiện đại… mỗi ngày chúng tôi đều được nhìn thấy nhau … vui buồn đều cùng nhau chia xẻ…

Chúng con kính gởi đến Ba Mẹ, Ông Bà những lời yêu thương nhất và luôn luôn tự hào là đã được sinh ra làm con, cháu của Ba Mẹ, Ông Bà. Và cũng nhờ tình yêu thương bao la, cao cả mà Ba Mẹ, Ông Bà đã bỏ biết bao nhiêu công sức đưa gia đình tụi con đến xứ sở tự do này.

03/19/2010 – 03/19/2017

Vương Kim Anh

Leave a Reply