«

»

Mar 21

Em bây giờ không giống mẹ ngày xưa

Em bây giờ không giống mẹ ngày xưa

Có hai đứa em gái thân thiết, vốn là bạn bè chí cốt, mỗi lần thấy chị xách vali đi công tác xa nhà là thương…

Không phải thương chị.

Mà là thương chồng chị !!!

Em gái lớn ngậm ngùi: Tội nghiệp ông xã nhà chị quá. Ổng ngoan thế! 

Em gái nhỏ dữ dội hơn, mắng mỏ chị: Thương “chú” quá. Chị bắt “chú” lủi thủi nấu cơm ăn một mình hòai hà.

Photo credit: clipartof.com

 

Bà chị trấn tĩnh hai em: Không sao đâu em. Không cần tội nghiệp đâu. Không có vợ ở nhà cằn nhằn, càm ràm, mấy ổng còn khóai mà.

Hai em nghe chị nói, thấy không ưng trong bụng.

Chị đành kêu gọi tình tỷ muội: Nè, nè. Chị là bạn của hai đứa. Còn ông chồng chị là người dưng nha. Mắc gì không binh bạn lại binh người  dưng hà!

Thấy cũng hổng xong luôn!

Nhớ em gái mới lấy chồng đầy năm. Mỗi lần đi công tác là lo lắng đủ thứ cho anh chồng trẻ ở nhà một mình. Nên lòng em không thể yên, nên chân em muốn quay gót, nên tim em để lại nhà.

Có khi thấy dạ cũng nhột, lòng cũng chồn. Vậy nên…

Tìm hỏi một em trai trẻ mới lấy vợ, tình uyên ương còn chất ngất. Em trai! Nếu vợ đi công tác, thấy sao em? 

Cứ đi thỏai mái chị. Mấy khi em có dịp free. Sướng gần chết.

Phù phù. Người trong cuộc đã làm chị yên tâm.

Lý Lan nói đúng: Lỗi tại phụ nữ!

Cái cò lặn lội bờ sông… đã ăn sâu trong tâm thức chị em mình.

Lầm than bao quản muối dưa...đã thấm sâu trong máu chị em mình.

Như mẹ khi xưa.

Như mẹ bây giờ.

Vậy nên anh em mình không chịu lớn.

Lớn chi uổng. Vì cỡ nào thì chín trăng em cũng đợi, mười thu em cũng chờ.

Giữa trời thu Hà nội, ngồi bên khung cửa mái vòm nhìn ra nhà thờ chính tòa. Bóng cây che mát rượi khỏang sân bên hông nhà thờ. Màu tường vôi ngấm hồn lịch sử trăm năm . Bên cốc nước ngô ngọt ngào, nghe giọng em gái xứ Bắc: Phụ nữ vậy, đàn ông Việt nam làm sao lớn. Em thấy vậy đó chị.

Chị, giờ có bạn tâm đầu, khóai quá, phụ họa luôn: Lỗi tại đàn bà há em.

Thế là chị cứ tung tăng khi cần phải xa nhà. Còn để dành chỗ cho đàn ông tập lớn chứ! Tuyệt!

Tối cuối tuần, gác lại việc nứơc, việc nhà, lang thang giữa đêm thu Hà nội. Ngồi trên tầng thượng của quán kem bên quảng trường, nhìn xuống dòng xe sáng đèn chạy ngược xuôi góc hồ Gươm. Quyển “Trả lại nụ hôn” của Dương Thụy hờ hững trên tay. An nhàn…

Giờ này, ở nhà, anh đang rửa chén.

Photo credit: clipartof.com

Lang thang phố Tràng Tiền, dẫn đến Nhà Hát Lớn. Để hồn lãng đãng theo bứơc chân những người phu kéo xe trăm năm trứơc đã từng bứơc trên con phố này. Ghé vào Espace để Lê Cát Trọng Lý thổi từng giọt âm nhạc chạm vào đáy lòng. Thổn thức…

Giờ này, ở nhà, anh đang lau bếp, đem rác đi đổ, rồi kéo cửa sắt, khóa cửa kiếng. 

Photo credit: clipartof.com

Rẽ vào phố sách Đinh Lễ, con phố nhỏ êm đềm như nhiều con phố nhỏ êm đềm khác của Hà nội. Thỏa giấc mơ tuổi thơ được đứng ngợp giữa rừng sách. Đạt Lai Lạt Ma và Howard C. Cutler với “Sống Hạnh Phúc”. Từng dòng chữ như chạm đúng vào tâm cam. Vỡ òa cảm xúc của những trải nghiệm cuộc đời người phụ nữ 6X. Lâng lâng…

Giờ này ở nhà anh đem đồ đi giặt, rồi lại lúi húi mỏ hàn với board mạch.

Photo credit: clipartof.com

Phải để đàn ông lớn chứ! Đàn ông Việt Nam không thể hòai là anh chàng con nít bên cạnh mấy anh chàng Tây manly và galant được. Con gái Việt Nam ưng chồng ngọai hết. Phải tập cho đàn ông trưởng thành.

Về lại căn phòng ở Cầu gỗ. Màn khuya buông. Cánh rèm khép.

Giờ này Jou đi học về rồi. Yahoo sáng.

-Alo, mama. Chiều nay week end, con nấu bún bò huế. Rủ mấy bạn qua ăn chung. 

Ăn ngon nha con trai. Lần này, con nấu thì mấy bạn rửa chén ha.

Không, tụi con gái bên này làm biếng lắm. Mấy bạn nói trứơc: “Anh nấu thì em qua ăn, nhưng em hổng có rửa chén đâu nha”.

Aaaaaaaa! Con gái con đứa mà vậy đó hả! Ăn rồi còn bắt con trai rửa chén hả? Chịu nổi hông! Con gái bây giờ không giống con gái ngày xưa gì hết. Blah blah blah….

Con trai Joujou nghe hỏang quá. Liền nịnh má một câu: Tìm đâu ra con gái bây giờ siêng giống má được má ơi. Thôi, con đi nấu đây nhen. Bye bye má.

Hic! Xót con trai quá chừng. Con gái bây giờ không chịu lớn gì hết! Lỗi tại phụ nữ!

2011,

Trang Hân

Leave a Reply