«

»

Sep 16

Tưởng rằng đã xa khuất – Phần 2

Tưởng rằng đã xa khuất – Phần 2
Nguyễn Phan Khanh
 

Buồn không nhỏ, mai anh rời phố cũ
Đốt đời nhau bằng ngọn lửa nhớ nhưng
Xa nhỏ rồi, có quá nhiều quay quắt
Và buồn như, bọt sóng mù không
Thành phố đó nhỏ…Anh xa lắc
Sẽ ngày dài , tháng rộng lao đao
Chúng ta có bao nhiêu ngày hạnh phúc
Mà mãi hoài cứ thất lạc nhau…

Không biết tôi đã đọc bài thơ này bao nhiêu lần. Bài thơ P chép cho tôi ngày chúng tôi chia tay hai mươi năm trước. Tôi nghiền ngẫm từng hàng chữ đã thấm vào mạch máu tôi từ bao năm qua. Cái cảm giác lạ kỳ len lén thấm vào hồn tôi từ bao giờ mà tôi lại enjoy giống như một cái thú đau thương rất là lạ. Mãnh giấy tuy đã cũ nhưng vẫn còn nguyên nét gấp ngày nào … Gấp mãnh giấy nhét lại vào túi áo, tôi bồi hồi nhìn vào cái phone để xem status của chuyến bay tới đâu rồi. Tôi thật là khờ khạo, cứ làm như là check hoài như thế sẽ làm chuyến bay tới nhanh hơn vậy. Refresh….refresh….refresh… Sư bố cái thằng Tmobile nầy service quá tệ…tôi chưởi thầm!

Thấy cũng còn sớm, tôi lại quầy bán nước, order 1 ly cà phê nhấm nháp để giết cái khoảng thời gian đang chầm chậm trôi như để trêu ngươi tôi. Hơn hai mươi năm tôi mới có dịp gặp lại P, tôi không biết bây giờ nàng có còn nhỏ nhắn như ngày xưa hay là đã phì ra như một mệnh phụ phu nhân tôi thường thấy trong phim bộ Hong Kong hay không nữa? Tôi không thể tưởng tượng nàng bây giờ tóc dài, hay tóc ngắn, mập ốm như thế nào? Giọng nói nàng có còn êm ả hiền dịu như ngày nào hay là ong ỏng, chát chúa như mấy con Mễ thấy ghét làm chung với tôi? Tôi quay cuồng với những câu hỏi bá láp đó và tự cảm thấy hối hận là “Mình dại thật không nói nàng gửi hình cho coi trước…Có gì mình còn chuẩn bị tinh thần được chứ!”

Tôi mở cái camera app, xoay ngược lại dùng nó làm gương để coi mặt mình như thế nào.Tóc tôi còn lưa thưa, nhưng đã nhuộm đen ngày hôm qua nên không đến nỗi thấy hói đầu lắm. Hàm râu cũng được cắt tía gọn gàng và vì tóc chả còn bao nhiêu nên thuốc nhuộm còn dư để nhuộm luôn hàm râu, nhờ vậy tôi cảm thấy mình trẻ lại cả 10 tuổi. Tôi mỉm cười, thấy mình cũng không đến nỗi tệ lắm.

Lại có 1 đoàn người ồ ạt đi ra từ của hải quan, tôi bấm phone check status chuyến bay lần nữa. LANDED… Ố máy bay đáp rồi, tôi nhấp nha, nhấp nhõm tính đứng lên, nhưng chợt nhớ là nàng còn phải qua xét duyệt Hải Quan ít nhất cũng là nữa tiếng nữa mới ra tới. Thế là lại check Facebook, đọc ba cái update lẩm cẩm, bấm Like vài cái của mấy đứa bạn, cho chúng vui, kẽo chúng lại chưởi tôi coi mà không nói lời nào.

Từ ngày có Facebook, tôi đâm ra ghiền, sáng sớm mở mắt ra, vừa đánh răng, vừa check coi có ai post cái gì lạ không? Nếu tôi có post cái gì tối hôm trước thì xem có đứa bạn nào Like hay comment gì không? Cả cửa nhà 4 người mà chỉ có tôi có Facebook nên cũng đỡ khổ, tôi muốn tung hoành ngang dọc gì cũng được, không sợ ai trong nhà biết mình làm gì. Đó cũng là một lối thoát của tôi, khi tôi không biết … xã cái tâm tình “Ạt Tít” của tôi đi chỗ nào nữa. Trước khi đi ngủ, tôi cũng phải check một hơi, bấm like cho vài cái, viết vài funny comments xong mới đi ngủ. Riết rồi thành như 1 thông lệ, không làm thấy giống như thiêu thiếu 1 cái gì. Tai hại thật!

Ping… một cái message nổi lên “ Đang làm gì đó cha nội? Gọi tui!” Cái con bạn …già chuyện của tôi, chắc thấy tôi on line và đang rảnh nên muốn kiếm chuyện tán dóc đây. Tôi nhanh nhẩu bấm trả lời “Đang bận!” Thế là xong! Facebook cũng có cái hay của nó, nó làm bạn bè xa gần đều giống như đang bên cạnh của mình, khi cần chỉ cần bấm vào cái app là có thể biết đứa bạn mình hôm nay ra sao? Đi ăn những chỗ nào? Gặp những ai? Hay thằng bạn mình hôm nay “Xeo Phì” được với mấy cô celebrities, đánh được mấy ván tennis hay mua thêm được con cá nào mới. Nói chung Facebook giống như một cái nhà mà cửa lúc nào cũng mở tang hoang để mọi người có thể chúi mũi nhìn vào coi cuộc sống mình ra sao. Nhiều khi cũng vui khi thấy bạn mình nó vui, đôi khi cũng hơi buồn khi thấy mình không được sướng như nó! Gì thì gì, tôi vẫn ghiền Facebook!

Một loạt tiếng cười nói ồn ào chợt nổi lên kéo tôi trở lại hiện thực. Một đoàn người mới đang lũ lượt đi ra, lần này chắc chắn là những người từ VN qua vì tôi thấy những hành lý với hàng chữ viết tay tiếng Việt. Tôi vội vã đi lại và hồi hộp đứng chờ. Kiên nhẫn không phải là bản tính của tôi, nên tôi ghét đi đón ai lắm và tôi thường luôn tới trễ để khỏi phải đợi. Duy có lần này tôi lại tới sớm hơn thường lệ vì freeway 405 luôn luôn kẹt xe và tôi thật sự không thể để nàng đi ra mà không có ai ở đó đón nàng. Đoàn người ra hết, tôi vẫn không thấy bóng dáng nàng đâu, tôi đi vòng ra đằng trước nhìn từng người xem có khi nàng ra rồi nhưng vì khác xưa quá tôi không nhận ra chăng? Tôi nhìn chằm chằm một cô đang đứng ngơ ngác 1 mình. Dáng dấp cô nàng hơi mũm mĩm hơn tôi mong đợi và cô ta cũng đang dương to mắt nhìn tôi. Tôi cố lục lọi trong ký ức của mình xem có điểm gì giống nàng không và cuối cùng rụt rè tiến lại hỏi “Xin lỗi, cô có phải là P không?” “Không” Phew… tôi thở phào nhẹ nhõm “Chuyến bay cô mới từ VN qua phải không ạ? Còn nhiều người trong đó không cô?” Cô ta gật đầu “Còn 1 đợt nữa anh ạ!”

Thế là tôi lại lếch thếch trở lại chỗ hành lang đứng đợi tiếp. Tôi dám quả quyết là thời gian có ngừng lại và còn cố tình đi thật là chậm để chọc gan tôi. Tôi cứ nhìn đồng hồ trên cái phone, mà mãi vẫn chỉ mới có 3 phút, rồi 4 phút, rồi 5 phút… Đối với tôi nó lâu như cả tiếng đồng hồ. Thật là ghét cái màn chờ đợi, đưa đón! Đợi riết tôi nản quá, ngồi phệt xuống ghế đợi và check Facebook tiếp. Thấy có đứa bạn posted hình đi du lịch Shang Hai rồi Korea mà tôi phát thèm. Hồi còn độc thân, tôi cũng đi du lịch như điên, bây giờ thì có con rồi, muốn đi đâu cũng khó. Thôi du lịch bằng Like vậy, like, like, like…. đang bấm Like lia lịa thì có một bàn tay vỗ lên vai tôi. Tôi giật bắn người nhìn lên thì thấy một cô gái nhỏ nhắn, mặc một bộ đầm thật trẻ trung, đeo cặp mắt kính đen đang nhìn tôi mĩm cười. Tôi lập tức nhận ra ngay đó là P. P. bằng xương, bằng thịt đang đứng trước mặt tôi, vẫn dáng người thon thả, vẫn nụ cười thật tươi, thật hiền hòa như ngày nào, gương mặt mà bao năm qua tôi vẫn chưa quên và tôi đã từng xao xuyến. Tôi như người ngậm hột thị, lính quýnh đứng dậy và đưa tay ra…. bắt tay nàng!

Và chỉ cần thế thôi… kỷ niệm của tình thơ cuồn cuộn kéo về, nhưng giờ tôi thấy sao khó quá để với tay níu lấy. Tôi đứng im như một cuốn phim đang bị pause lại và chợt nhận ra rằng cuộc sống quay cuồng cuốn tôi vào vòng lốc xoáy, để khi tôi lặng yên nhìn lại, tất cả chỉ là … một giấc mơ qua!

Đứng lặng người nhìn nàng một hồi, tai tôi lùng bùng chẳng nghe được nàng nói gì cả, tôi lắp ba, lắp bắp những câu không thành lời…Tôi cảm thấy rất là ngạc nhiên không biết nói gì vì nàng nhìn vẫn còn quá trẻ với số tuổi của nàng. Dường như thời gian hoàn toàn không có 1 tí effect nào trên nàng từ hai chục năm nay.

Nàng vừa mở miệng tính nói gì với tôi thì điện thoại nàng buzz liên hồi. Nàng ra dấu cho tôi chờ 1 tí để nàng trả lời điện thoại. “Dạ…A lô, mẹ hả? Con tới rồi… Vừa ra khỏi Hải Quan xong….Dạ gặp rồi….Mẹ muốn nói chuyện hả? Dạ…” Nàng chợt đưa điện thoại cầm tay qua cho tôi. Tôi hoang mang cầm lấy, chả biết nàng muốn tôi nói gì với mẹ nàng?

Đầu đây kia một tiếng nói quen thuộc cất lên “K hả? P đây. ..K gặp cháu H rồi ha?”
Tôi quay phắc lại nhìn “nàng” một cách ngạc nhiên vì P đang ở đầu dây bên kia vậy ai đang đứng sờ sờ trước mặt tôi đây?
Tôi còn chưa hết sững sốt thì đầu dây kia đã tiếp tục: “K thấy cháu H giống P không? Con gái lớn của P đấy! Giờ chót P có chuyện không đi được nên thôi cho đứa con gái đi không thôi mất vé vì mua rồi, không trả lại được! K lo cho cháu hộ P nha”

Miệng tôi còn đang há hốc ra thì “nàng’ từ từ tiến lại cúi đầu chào tôi một cách rất lễ phép “Dạ thưa Bác, mẹ cháu gửi lời hỏi thăm Bác!”

Cái điện thoại cầm tay bỗng nhiên tụt khỏi tay tôi, rớt xuống đất vỡ òa thành mấy mãnh cùng nhịp với giấc mơ của tôi…

September 16th, 2015

Nguyễn Phan Khanh

*****

Tiếp theo từ phần 1 “Tưởng rằng đã xa khuất – Phần 1”:
http://lequydonsaigon.net/blog/?p=2562

FB_IMG_1442456721646

1 ping

Leave a Reply