«

»

Sep 14

Tưởng rằng đã xa khuất – Phần 1

Tưởng rằng đã xa khuất – Phần 1

Nguyễn Phan Khanh

Tiếng chuông điện thoại réo rắt sáng sớm Chủ Nhật làm tôi bừng tỉnh. Nhìn quanh quất thấy chỉ có mình tôi còn trên giường. Tôi chộp lấy cái điện thoại để xem tên nào lại phá đám ngày cuối tuần bình yên của mình thế này thì thấy 1 hàng số rất lạ, tôi nghĩ chắc thằng bạn tôi ở VN gọi nên trả lời bằng 1 giọng ngái ngủ. “Hello, bên đó bây giờ mấy giờ rồi mà gọi tao thế?”

Đầu dây cất lên một giọng đàn bà ấm áp, tươi vui: “K còn ngủ hà? Bao nhiêu năm rồi vẫn lười thế hả? Biết ai đây không?” Phản ứng tự nhiên tôi nhìn lại cái phone xem có nhận ra được số phone hay caller ID gì không, nhưng vẫn chỉ vỏn vẹn hàng số 001123456789. Tôi cười cầu tài: “Xin lỗi, K không nhận ra giọng nói của ai ở đầu dây.”

Một giọng cười nhẹ nhàng cất lên: “K mà nhận ra được thì là 1 kỳ tích đó!” Ngừng một chút, đầu đây kia tiếp tục “P đây! P học ở Gia Long ngày xưa đó!” Tôi nhổm dậy nhanh hơn một con mèo đang vồ mồi, sững sốt: “P? P bạn của HL? Học ở Gia Long?” Tôi nghe một tràng cười khúc khích “K quen tới bao nhiêu P ở Gia Long mà hỏi?”. Tôi bàng hoàng, đứng lên lắp bắp: “WOW…WOW… K tưởng không bao giờ nghe lại tiếng của P được nữa chứ, nên hơi ngạc nhiên thôi…

Vừa nói tôi vừa khoác vội cái áo vào người và đi vào trong buồng tắm, nhìn mình trong gương xong lấy cái lược chải vội lại mái tóc còn lưa thưa của mình, tôi chợt phì cười khi thấy mình lo hoảng, lo tiều gì đâu, nói chuyện qua điện thoại mà tôi cứ làm như là đang đứng trước mặt P vậy… Có ai thấy mình đâu mà lo, không biết nữa???

“Tháng sau P quá Mỹ đi thăm vài người bà con, K rãnh không, sắp xếp gặp P nhe?”. Tôi lắp bắp: “Được…Được chứ, thế nào cũng phải gặp chứ!”….

Cuộc điện đàm ngắn ngủi cũng đủ làm tôi bần thần cả ngày … kỷ niệm của những ngày đóng đô trước cổng trường Gia Long, chờ 1 người con gái tan học về tự nhiên đổ về ào ạt…Kí ức tưởng đã vụt xa khỏi tầm tay, hôm nay lại len lén gieo vào tim tôi những nỗi buồn vụn vặt.

“Em ngày đó, tưởng rằng đã xa khuất
Bỗng hiện về như một giấc chiêm bao
Anh lao đao tựa chiếc lá thả trôi giòng
Với tên em hằn in từng phiến lá
Của yêu thương một thời ta vụng dại
Của ngút ngàn theo dấu cánh chim bay
Thành phố cũ … những chiều ta chung lối
Em còn nhớ …và anh cũng còn nhớ
Chỉ bây giờ … những khoảng trống cho nhau…”

Tôi bâng khuâng khuấy ly cà phê, nhắp từng ngụm nhỏ, nhắm nghiền đôi mắt để từng lời của bản nhạc “Cà Phê Một Mình” thấm vào mình miên man….

“Sáng nay cà-phê một mình Sài Gòn chợt mưa chợt mưa… Nhớ em bao nhiêu cho vừa…Em ơi, em ơi Sáng nay nghe mưa quanh mình… Trời chợt lạnh như mùa đông…Những cơn mưa rơi ơ thờ …Rớt trên cuộc tình mong manh… Từng giọt cà-phê ngọt đắng…”

September 14th, 2015

Nguyễn Phan Khanh

*****

Xin xem tiếp phần 2:
http://lequydonsaigon.net/blog/?p=2578

12011281_10207556030930084_5340903603393436502_n

1 ping

  1. Mãi hoài cứ thất lạc nhau » Blog Le Quy Don SaiGon

    […] nhau Nguyễn Phan Khanh Tiếp theo từ phần 1 “Tưởng rằng đã xa khuất”: http://lequydonsaigon.net/blog/?p=2562   […]

Leave a Reply