«

»

Aug 27

Lettre de Mr. Pierre Mun

Lettre de Mr. Pierre Mun

(Octobre 2008)

 

Tout d’abord je veux vous adresser mon plus amical bonsoir à vous tous mes anciens élèves de Lê Quý Đôn avec qui j’ai passé mes deux plus belles années dans ma carrière de prof… Que de bons souvenirs ! quelle joie quand j’ai reçu dernièrement la lettre de Madeleine celà fait plusieurs années que j’essayais de vous retrouver je prenais contact sur Skype avec des gens sur place, j’ai lancé des bouteilles à la mer sur différents sites !! et Oh magie de l’internet ! je vous retrouve enfin…..je n’ai pas bien dormi la première nuit de peur que ces retrouvailles ne soient q’un rêve! Voilà !!! aujourd’hui je sais que c’est la réalité et j’ai retrouvé mon âme d’enfant …car j’ai retrouvé mes petits enfants de Saïgon!
Je pense que Madeleine vous a raconté ma vie!!! Après Saïgon j’ai excercé 1 an au Maroc à Marrakech, puis 4 ans en Iran (2ans avec le SHAH,2ans avec KHOMEINY)… puis je suis reparti pendant 6 ans au Maroc à Rabat. Et j’ai terminé ma carrière à Auch à 20km de chez moi… pour occuper ma retraite j’ai excercé pendant 4 ans bénévolement à l’hôpital d’Auch auprès des enfants malades. J’assurais les cours dans leur chambre pour ceux qui étaient immobilisés… Et puis j’ai été élu en 2001 Maire de ma petite ville, j’ai été réélu en mars dernier pour un autre mandat de 6 ans! Quand j’étais à Saïgon j’avais deux enfants … 1 fille et un garçon … j’ai divorcé et je me suis remarié à mon retour du Maroc (Madeleine vous racontera comment j’ai rencontré ma deuxième épouse!) et me revoilà père d’un garçon de 15ans! Voilà vous connaissez maintenant le fil de ma vie ….grâce au forum auquel je vais m’inscrire et c’est le but de ma missive ! j’aurai des nouvelles de vous tous!! Voilà LE je veux adhérer au numéro 1 celui ou je recevrai des nouvelles de vous tous !!! ou j’aurai le plus de contacts avec vous tous….Tu m’arranges celà s’il te plaît !!car en anglais c’est un peu dur .. et en Vietnamien encore plus!
Je compte sur toi LE . je compte sur vous tous!

Sachez que je ne vous ai jamais oubliés… Dans tous les pays ou j’ai eu le bonheur d’enseigner y compris en France… dans toutes les écoles vous avez été une référence … un modèle. Ce n’est pas vous qui devez me dire MERCI c’est moi qui dois vous le dire … et je vous le dis du fond du coeur … MERCI pour tout le plaisir et tout le bonheur que vous m’avez donnés!!! A bientôt mes chers amis … au plaisir de vous lire très vite!.

P.MUN

*******************

(Bản dịch của Lê Doãn Cường)

 

Các em thân mến,

Trước hết Thầy muốn gọi lời chào thân thiết nhất đến tất cả các học trò cũ thân yêu của Thầy tại trường Lê Quý Đôn, nơi Thầy đã trải qua hai năm tuyệt vời nhất của cuộc đời dạy học . Ôi, biết bao nhiêu là kỷ niệm đẹp ! Hạnh phúc thay, gần đây Thầy đã nhận được thơ của Thanh Xuân (Madeleine.)

Suốt bao nhiêu năm qua, Thầy đã cố gắng tìm kiếm các em trên mang Skype, Thầy đã ném những cái chai nhắn tin ra biển (Internet) trên nhiều trang điện tử khác nhau . Huyền diệu thay nhờ có Internet, cuối cùng Thầy đã tìm lại được các em.  Đêm đó Thầy đã không ngủ được vì sợ rằng chợp mắt đi thì cuộc trùng phùng đó chỉ là một giấc mơ !  Bây giờ thì Thầy đã biết rằng đó là sự thật, và Thầy đã tìm lại được tâm hồn trẻ thơ của Thầy … vì Thầy đã tìm lại được đàn con nhỏ ở Sài Gòn năm xưa !

Thầy nghĩ rằng Thanh Xua^n (Madeleine) đã kể cho các em nghe về cuộc đời của Thầy !!! Từ khi xa Sài Gòn, Thầy đã đi dạy một năm tại thủ đô Marrakech ở Ma Rốc, rồi bốn năm ở Ba Tư  (hai năm dưới thời vua Shah và hai năm dưới thời ông đạo Khomeiny)  . Sau đó Thầy đã trở lai Rabat ở Ma Rốc thêm sáu năm . Thầy đã kết thúc nghề di dạy ở Auch, cách quê hương của Thầy 20 km .

Để tiêu khiển thời giờ trong lúc về hưu, Thầy đã làm việc thiện nguyện bốn năm ở nhà thương Auch, lo dạy cho mấy đứa trẻ bệnh tật.  Có khi Thầy mở lớp học ngay trong phòng bệnh cho những đứa trẻ tật nguyền tê liệt .  Và sau đó Thầy đã được bầu làm thị trưởng tại thành phố nhỏ ở quê hương Thầy vào năm 2001. Vào tháng Ba vừa rồi Thầy lại được tái đắc cử thêm một nhiệm kỳ sáu năm nữa .

Khi còn ở Saigon Thầy có hai đứa con, một gái một trai . Thầy đã ly dị và sau đó kết hôn lần nữa khi trở lại Ma Rốc lần thứ hai .  (Thanh Xuân sẽ kể cho các em nghe Thầy đã gặp người vợ sau của Thầy như thế nào) và Thầy đã có thêm một đứa con trai 15 tuổi !

Bây giờ các em đã biết rõ những biến chuyển của đời Thầy rồi đó … nhờ có diễn đàn LQD mà Thầy đã ghi danh và đó chính là mục đích của việc liên lạc nầy ! và Thầy sẽ nhận được tin tức của các em . Cường ơi, Thầy muốn gia nhập diễn đàn với cách thứ nhất (nhận email của nhóm), cách nào mà Thầy sẽ có thể nhận được tin tức từ tất cả các em, và có thể gởi thơ được đến tất cả các em … Em giúp Thầy nhe ! vì tiếng Anh thì hơi khó cho Thầy còn tiếng Việt thì càng khó hơn !  Thầy trông vào em đó Cường (Lê)… va nhờ vào tất cả các em !

Các em hãy biết rằng Thầy đã không bao giờ quên được các em … Trong tất cả các quốc gia Thầy đã hân hạnh được dạy, kể cả tại Pháp … và trong tất cả các trường đó, bao giờ các em cũng được Thầy đề cao là gương mẫu .  Không phải các em cần cám ơn Thầy đã dạy các em, mà chính Thầy nên cám ơn các em mới đúng, và Thầy nói với các em đây là từ đáy lòng của Thầy, cám ơn về tất cả những niềm vui và hạnh phúc mà các em đã đem đến cho Thầy ! Hẹn gặp lại các em thân yêu … Mong các em trả lời thơ Thầy sớm.

Pierre Mun

Đây là những nơi thầy đã từng đi dạy qua

(Sài gòn:   http://www.vietscape.com/travel/saigon/index.html)

(Marrakech :  http://en.wikipedia.org/wiki/Marrakesh)

(Rabat :   http://images.google.com/images?hl=en&q=rabat+morocco&um=1&ie=UTF-8&sa=X&oi=image_result_group&resnum=5&ct=title)

(Iran :  http://en.wikipedia.org/wiki/Tehran)

(Auch : http://en.wikipedia.org/wiki/Auch)

 

Professeur Pierre Mun:

professorPierreMun1 professorPierreMun2 professorPierreMun3

***********************

Thư của Lê Doãn Cường gởi thầy Pierre Mun

 

4 Octobre 2008

À  Monsieur Pierre Mun, notre ancien professeur de Francais du Lycée Le Quy Don à Saigon.

Monsieur,

Nous étions parmi vos nombreux élèves des années 1973-74, classe 4ième du Lycée Lê Qúy Ðôn à Saigon.  Et vous étiez notre bienveillant professeur qui nous ont introduit à la langue Francaise si difficille, et pourtant si intéressante à apprendre, et si belle à vous entendre parler.  Et nous sommes très heureux, après trente quatre ans, d’avoir vos nouvelles par notre “classmate” Nguyen Thi Thanh Xuan, resident en France.

Après la chu^te de Saigon, avec nos familles ou avec l’aide de nos parents, nous arrivons à nous évader du Viet Nam; malheureusement, quelques uns de nos amis n’ont pu parvenir à destination …

Nous sommes maintenant éparpillés partout dans “ce monde devenant si petit” par la bien-  venue de l’Ordinateur.  La majorité d’entre nous a pu débuter notre vie aux États Unis d’Amérique, Canada, Japon, Australie, France, Germanie, Italie, Belgique …  Et le PC,  LapTop et l’Internet sont bien là, prêts à nous servir comme milieu idéal de nous réunir, de communication, de circuler des nouvelles, de partager nos espoirs, et nos anxiétés, nos projets, nos programmes de rassemblement, quelque part du globe, presque tous les ans, tous les deux ou trois ans, de toutes nos familles.

Notre Web Site www.yahoogroups.com c’est pour lire les “e-mails” trafic.  Et un autre Web Site www.lequydonsaigon.net/Album/album.html, où sont rassemblés les photos de notre école Le Quy Don, de nos mai^tres, de nos amis, amies.

Permettez-moi, Monsieur, de me présenter, un peu tardif.
Je suis Le Doan Cuong, élève du Lycée Le Quy Don de 1969 à 1981.  Les “alumna” de
Le Quy Don m’ont désigné comme médiateur du groupe.  Et je suis très heureux, au nom du Groupe Le Quy Don alumna, de vous inviter de bien vouloir, en tant que notre “Ancient Professeur
de Francais,” joindre notre internet group dont l’Anglais et le Vietnamien sont des langues vehicules choisies.  Le Francais aurait aussi du^ préféré, mais à l’exception de nos amis et amies residents en France ou en Belgique, nous avons,  faute de pratique, presque oublié d’en servir cette “beautiful language,” le language diplomatique dans les heureuses époques.  C’est bien un très grand dommage, et nous en sommes conscients.

Avec votre permission, je pourrai préparer, à votre service, (1) votre personnelAdhérence Account, pour dépêcher vos messages à vos élèves ou engager des conversations à vos collègues enseignants, ou recevoir tous les trafics d’e-mails envoyés de tous les membres du groupe.  Ou bien, si vous préférez, je pourrai aussi préparer (2) un “Quotidien Résumé” (Daily Digest), en sorte de E.Mail “abrégé” pour recevoir Grosso Modo les communications entre membres du groupe.  Ou encore, si (3) vous désirez “NO E.Mail,” vous pouvez bien ouvrir les deux WEB SiTES en haut pour lire les messages ou documents intéressés.

Je vous prie donc de m’indiquer votre préférence parmi les trois “Voies” d’adhérence présentées en haut, et je serais dévoué à préparer le chemin d’introduction au WEB de votre choix.

Avec mes salutations respectueuses, et au nom du groupe Alumna Le Quy Don, je vous souhaite bonne Santé et Bonheur.

Votre élève,

Cuong Le

Leave a Reply