«

»

May 28

Lại một mẩu chuyện Không Bao Giờ Quên

Lại một mẩu chuyện Không Bao Giờ Quên …

Nguyễn Phan Khanh

laiMotMauChuyenKhongBaoGioQuen1

Trời Cali hôm nay ảm đạm như muốn mưa. Cái xứ gì mà cả năm mới có 1 trận mưa ri rĩ chả bù với cái xứ VN của tôi, mưa là ngập đường, ngập xá. Chả trách ông nhạc sĩ nào đó sáng tác bài “Tháng Sáu trời mưa, trời mưa không dứt. Trời không mưa, anh cũng lạy trời mưa…” Chắc ông nhạc sĩ nầy nhát gái giống tôi, nên cứ lạy trời mưa để có cớ bắt chuyện với nàng và cho nàng mượn… dù!

Nói về mưa thì không biết bao nhiêu là bài nhạc tình về Mưa, mà hình như bản nào nghe cũng buồn. Tôi còn nhớ có lần tôi trúng mánh chợ trời, rũng rình tí tiền, tôi rũ nàng đi Sài Gòn uống cà phê cho nó hách với đời 1 tí. Khi tới nhà nàng thì trời bắt đầu đổ mưa như trút nước, tôi thấy nàng đã sửa soạn sẵn sàng, nên không muốn thay đổi kế hoạch. Nàng đưa tôi mượn cái dù của nàng. Cây dù màu xanh, cũ rồi, cái tay cầm bị gãy, bố nàng đẽo gỗ làm 1 trái banh nhỏ gắn ở cần cho cầm khỏi tuột, trông ngồ ngộ. Tôi cầm dù vừa chạy lom khom ra đầu hẽm vừa nhìn xuống chân né mấy cái ổ gà bấy giờ đã đầy nước. Thấy 1 ông xích lô đạp đang chờ khách, tôi ngã giá và gọi ông vào đèo 2 đứa tôi đi.

Ghế xích lô nhỏ, hai đứa tôi ngồi nép vào nhau như là 2 còn cá mòi. Bác đạp xich lô quấn cái bạt che kín chỗ chúng tôi ngồi và phóng lên đạp phom phom. Lần đầu tiên được nàng ngồi tựa vào người và mùi thơm của dầu gội đầu rẽ tiền cứ bay thoang thoảng vào mặt tôi làm tôi ngây ngất mặc dù tôi ngửi cái mùi xà bông nầy hàng ngày trong hãng. Không hiểu sao tối nay mùi xà bông rẽ tiền này lại quyến rũ đến thế. Bàn tay tôi cứ nắm chặt trái banh trên cán dù để giữ bình tĩnh.

“Da em trắng anh chẳng cần ánh sáng
tóc em mềm anh chẳng tiếc mùa xuân
trên cuộc đời sẽ chẳng có giai nhân
vì anh gọi tên em là nhan sắc”

Xe cứ lăn bánh thoăn thoắt từ cổng xe lửa số 6 ngang qua khu chợ Cũ, quẹo vào đường Lê Văn Duyệt, trời vẫn mưa như trút nước, đường thì gập ghềnh. Bàn tay nàng để trên đùi tôi cũng tưng lên, tưng xuống theo nhịp điệu của cái xich lô … tôi thì cứ ngồi im như thóc vì thật sự tôi đâu có nghĩ là mình sẽ được ngồi chung xe với nàng như thế này đâu? Ở VN không phải như ở Mỹ, trai gái, bồ bịch đâu phải muốn thân mật hay hôn hít lúc nào cũng được. Phải tìm nơi vắng vẽ, tranh tối, tranh sáng, ít người lui tới, nhưng nếu chọn lầm chỗ, ngồi rút giò lên ghế đá là một hồi chắc chắn đi chân đất về. Quen nàng bao lâu nay, tôi chỉ giỏi lắm là nắm tay nàng thôi. Cơ hội ngàn vàng đến với tôi, xe che kín mít, mưa rơi tầm tã, xe lại chạy ào ào, tôi có làm tới gì đi nữa, cũng chả ai biết, nhưng tôi vẫn ngồi im tự vi chưa ai chỉ tôi … hôn môi ra làm sao cả!

“Mình dựa vào nhau cho thuyền ghé bến
sưởi ấm đời nhau bằng những môi hôn
mình cầm tay nhau nghe tình dâng sóng nổi
hãy biến cuộc đời thành những tối tân hôn”

Xe bắt đầu lăn bánh vào bùng binh Phù Đổng Thiên Vương, bác tài bẽ cua hơi gắt theo vòng tròn nên nàng ép sát hẵn vào người tôi. Má nàng chạm vào môi tôi làm tôi điếng người. Mười tám tuổi tôi mới được hôn lên má một đứa con gái. Người tôi cứ đờ ra…tay tôi đang nắm cán dù, khép chặt lại, làm trái banh trên cán dù sút ra, xém rớt xuống đường, may mà tôi chụp lại kịp, nhét vội vào túi quần, định bụng ngày mai sẽ gắn lại hộ nàng.

Xe tới trước của quán cà phê, tôi vội vã trả tiền và dẫn nàng chạy ù vào quán. Kiếm một góc tối, hai đứa tôi ngồi vào và gọi nước uống. Không biết chúng tôi ngồi như thế bao lâu và làm cái gì nữa, chỉ biết khi kêu xich lô về thì trời đã tạnh mưa. Lần này tôi dạn hơn, ôm nàng thật chặt lấy cớ trời mưa sợ nàng lạnh và thỉnh thoảng 2 đứa trao đổi vài nụ hôn thật nhanh chóng.

“Anh vuốt tóc em cho đêm khuya tròn giấc
anh sẽ nâng tay cho ngọc sát kề môi
anh sẽ nói thầm như gió thoảng trên vai
và bên em tiếng đời đi rất vội”

Chia tay nàng về, mĩm cười sung sướng tôi bắt đầu phóng xe ra đầu hẽm. Căn hẽm có khá nhiều ổ gà mà bình thường tôi chả bao giờ để ý đến, thế mà tối đó tôi lại cảm nhận được từng cái ổ gà một. Lớn có, bé có, cỡ nào tôi cũng biết! Mỗi lần bánh xe tôi lăn qua 1 ổ gà là 1 lần tôi giật thót cả mình lên như có ai đá vào hạ bộ của mình. Đoạn đường từ Cổng xe lửa về khu Bàn Cờ bỗng dưng dài lê thê và nhức nhối…

Có nhiều đoạn thay vì ngồi đạp xe thì tôi phải đứng lên đạp như “anh hùng xa lộ” cho bớt đau. Tôi hoang mang không biết nguyên do tại sao? Tôi nghĩ chắc tôi uống nhầm cà phê cũ bị nhiễm độc. Tới đầu đường Phan Thanh Giản và Cao Thắng, thấy gần về tới nhà, tôi đứng lên bàn đạp ra sức đạp nhanh hơn, đồng thời đưa tay kéo cái ống quần cho dãn ra 1 tí thì nhận ra quả banh nhỏ gắn trên cán dù vẫn nằm trong túi tôi. Một tay lái xe, một tay tôi mân mê quả banh, chửi thầm thằng chủ quán cà phê và quyết định hôm nào đi ngang tiệm đó sẽ ném vào tiệm vài quả banh cho thằng chủ xanh mặt luôn để trả thù nó cho tôi uống cà phê nhiễm độc làm tôi bị đau!

laiMotMauChuyenKhongBaoGioQuen2Ôi ngày xưa còn bé … sao mà …ngu thế nhỉ?

May 22nd, 2015
Nguyễn Phan Khanh

Leave a Reply