Sep 03

Truyện Ngắn 1001 Likes

 

Có lẽ ít ai không biết đến pho truyện 1001 Đêm. Đây là một truyện cổ tích gồm nhiều mẩu truyện ngắn của miền đất Trung Đông thời xa xưa. Quyển truyện bắt đầu bằng sự kiện có một vị vua vì hoàng hậu ngoại tình nên từ đó đâm ra chán ghét tất cả đàn bà và tính nết trở nên hung bạo. Để trả thù đời, trả thù đàn bà cứ mỗi ngày ông ta cưới một cô gái và sau một đêm mặn nồng khi trời vừa sáng, ông ta lại sai quân lính đem đi chém đầu. Lúc bấy giờ vị quan tể tướng trong triều có nàng con gái tài sắc vẹn toàn tên là Scheherazade. Vì muốn chấm dứt việc bao nhiêu người con gái phải chịu cảnh đầu rơi, nàng Scheherazade đã xin cha cho mình được một đêm hưởng ân sủng của hoàng thượng. Viên tể tướng tuy rất đau lòng nhưng trước sự quyết tâm của con, ông đành phải đem con gái yêu dâng cho nhà vua.

Là cô gái thông minh, tài trí nàng đã có sẵn kế hoạch để thoát khỏi cái chết. Nàng đem theo người em gái khi nhập cung. Đã thu xếp từ trước, nàng nhờ em đánh thức mình dậy khi trời sắp sáng và yêu cầu nàng kể chuyện. Những câu chuyện được sắp xếp khéo léo để đúng khi mặt trời mọc phải tạm dừng thì lại là lúc hấp dẫn nhất. Tất nhiên nãy giờ nằm bên cạnh thì vua cũng hồi hộp theo dõi từng chi tiết câu chuyện mà nàng Scheherazade kể cho em gái, nếu vua xử tử nàng như đã làm với các cô gái trước thì làm sao có thể biết được hồi kế tiếp nên đã phải tạm tha chết cho nàng.

Cứ thế trong suốt một ngàn lẻ một đêm, nàng Sheherazade đã liên tục kể những chuyện trên trời dưới đất về tình yêu, về những vị vua cũng như những tên ăn mày hay trộm cắp. Về những xứ sở xa xôi đầy châu báu ở đâu đó nơi các thành phố vùng Trung Đông như Bagdad, Cairo hay Damascus. Tất nhiên sau 1001 đêm như thế thì nhà vua đã bị cảm hóa khiến ông ta đã quên khuấy việc giết người. Tất nhiên tôi không tin là sau ngần đó ngày mà nàng Scheherazade lại không hạ sinh cho vua vài ba tí nhau kháu khỉnh.

Tập truyện kết thúc thật có hậu, nàng Scheherazade lên ngôi hoàng hậu và dĩ nhiên cảnh các cô gái bị chém đầu khi trời hừng sáng đã được chấm dứt ngay từ cái đêm nàng nhập cung. Tuy nhiên tôi cảm thấy có vài điều phi lý trong pho truyện này đó là người em gái của nàng Scheherazade tất nhiên còn nhỏ tuổi. Đứa con gái đang tuổi ăn tuổi ngủ mà lại có thể hằng đêm đánh thức chị mình khi trời còn mờ tối mà không cần đồng hồ báo thức thì cũng hơi khó tin. Hơn nữa nhà vua sau một đêm lao động mệt nhoài mà cũng có thể tỉnh táo theo dõi các mẩu đối thoại của hai chị em trong suốt 1001 đêm liên tục thì cũng hơi đáng ngờ vực. Cũng có thể tại tôi là thằng đa nghi hoặc thuờng suy bụng ta ra bụng người chứ biết đâu có người không cần đồng hồ báo thức vẫn có thể thức giấc và tỉnh táo khi trời còn mờ tối suốt một thời gia dài như thế? Dù sao thì đó chỉ là câu chuyện của ngày xưa; tuy nhiên ngày nay tôi biết có một câu chuyện cũng tương tự như thế.

Chuyện nay kể rằng ở một xứ sở nghèo nàn lạc hậu nọ có người cầm đầu, tạm gọi là lãnh chúa cho gọn, rất tàn ác. Khi còn trẻ hắn đã bị cô bạn gái đá đít để bỏ ra nước ngoài xin tị nạn nên hắn cũng thù ghét đàn bà không kém gì vị vua ở Trung Đông ngày trước. Hàng đêm vị lãnh chúa này cũng tuyển một cô gái vào dinh thự của hắn và đến sáng hôm sau người con gái sẽ bị đưa đi xử bắn. Cũng giống như chuyện xưa, một vị bộ trưởng trong nội các có một người con gái xinh đẹp học cao hiểu rộng. Để cứu các cô gái vô tội, nàng tình nguyện làm thê thiếp một đêm cho vị lãnh chúa.

Không giống như chuyện xưa khi nàng Scheherazade về với vua đem theo người em gái, người con gái thời nay chỉ đem theo một cái iPad Pro 12 in. Cứ đúng 4 giờ sáng chiếc iPad của nàng reng chuông báo thức khiến cả vị lãnh chúa cũng phải tỉnh giấc. Khi vị lãnh chúa thắc mắc về chiếc máy lạ trên tay của người con gái, nàng cứ nhẹ nhàng chỉ dẫn cho hắn cách nối mạng vào Facebook để đăng ảnh xeo phi. Khi vừa lập xong account mới cho vị lãnh chúa thì trời vừa sáng. Hắn ra lệnh tạm hoãn việc tử hình người con gái để nàng có thời gian để chỉ dẫn những bước kế tiếp cho hắn.

Ngày hôm sau sự việc cũng lập lại như hôm trước là đúng 4 giờ sáng chuông báo thức của iPad lại rung lên đánh thức cả hai. Lần này nàng lại tiếp tục chỉ cho hắn bí quyết để câu like trên các post. Cứ thế khi mới đạt có vài likes thì trời lại vừa sáng. Người con gái lại tiếp tục được tha chết thêm một lần nữa. Và ngày này qua ngày khác, mỗi ngày nàng lại truyền cho hắn một bí quyết mới để có thể đạt được 1001 cái likes một cách dễ dàng thì cũng là lúc vị lãnh chúa đã được thuần hóa và hắn đã chính thức tấn phong người con gái làm lãnh chúa phu nhân. Từ đó vị lãnh chúa này đã bớt tàn ác và cho dân chúng trong nước được hưởng nhiều quyền tự do hơn. Câu chuyện ngày nay kết thúc có hậu y như câu chuyện 1001 đêm của ngày xưa.

August 21st, 2017

Việt Nguyễn

Sep 03

Sao Ơi Sao Hỡi Buồn Chi

Như đã đề cập trên một bài viết trước đây về trăng, trong những cuộc tình các đôi trai gái vẫn thuờng dùng vầng trăng để thề thốt. Trăng được đưa vào trong văn chương nghệ thuật nhiều vô số có lẽ do ánh sáng huyền diệu của nó. Tuy nhiên có một điều hiển nhiên là tuy cùng là bạn đồng hành, nhưng các vì sao hiện diện trên bầu trời hằng đêm không như vầng trăng còn có lúc tròn lúc khuyết. Con người ngày xưa sống gần gũi với thiên nhiên hơn. Đã không có TV, video game, internet, lại càng không có Facebook, Facetime nên khi bóng tối buông xuống vạn vật, nếu cô đơn trống trải thì chúng ta chỉ còn có thể ngửa mặt lên trời để làm bạn với trăng sao.

Từ thủơ xưa ông cha ta cũng đã nghiên cứu và đặt tên cho các vì sao trên trời. Mỗi một vì sao có thể đã từng gắn liền với một kỷ niệm của cha ông chúng ta. Có chàng trai yêu người con gái sâu đậm mà chàng tự ví là từ cái thủơ nàng còn chưa lọt lòng mẹ. Cũng có thể chàng là thằng con trai nhà nghèo phải đi ở đợ cho cha mẹ nàng từ khi còn nhỏ.

Sao Tua chín cái nằm kề
Thương em từ thuở mẹ về với cha

Sống cùng dưới mái nhà chàng tiếp tục thuơng nàng kể từ khi còn trong bụng mẹ cho đến khi nàng ra đời được bồng ẵm trên tay. Có thể chàng cũng đã từng phải phụ mẹ nàng chăm sóc, bồng bế nàng.

Sao Măng năm cái nằm ngang
Thương em từ thuở mẹ mang đầy lòng

Sao Đôi hai cái nằm chồng
Thương em từ thuở mẹ bồng mát tay

Và rồi cứ thế tình yêu tiếp tục sâu đậm hơn lên theo năm tháng. Với thân phận ở đợ chàng nào dám đèo bòng chỉ biết tìm hạnh phúc trong tình yêu đơn phương của mình. Ngày ngày làm công việc nhà hay phụ giúp ruộng vườn cho gia đình nàng, đêm đến là giây phút hạnh phúc của riêng chàng với các vì sao cùng mối tình chôn kín trong lòng.

Sao Hoa ba cái nằm xoay
Thương em từ thuở được vay nụ cười

Để rồi một ngày kia chàng nhận ra rằng nàng đã không còn là một đứa trẻ nít nữa. Cha mẹ nàng đã bắt đầu tính chuyện hạnh phúc tương lai cho con mình cũng như ngoài cổng đã bắt đầu xuất hiện các chàng trai lạ lân la đến làm quen. Sự việc xảy ra đột ngột như một vì sao sa bất chợt phá tan giấc mộng vàng.

Sao Băng ngã xuống gầm trời
Thương em từ thuở mẹ ngồi nghĩ xa
Sao Sa rơi xuống vườn hoa
Thương em từ thuở người ta lại gần

Chàng vẫn yêu nàng bất kể chuyện gì xảy ra. Yêu nàng ngay cả khi nàng lên thuyền hoa về với chồng. Yêu nàng ngay cả khi nàng đem hết tình yêu của mình để xây dựng hạnh phúc cho kẻ khác. Yêu nàng từ ánh bình minh ló dạng đến chạng vạng hoàng hôn.

Sao Hôm le lói đầu hè
Thương em từ thuở em về với ai
Sao Mai le lói ngọn cây
Thương em từ thuở về xây tình người

Nàng về làm dâu xứ lạ ngăn sông cách núi. Từ đây cách xa nghìn trùng nhưng tình yêu của chàng dành cho nàng vẫn như thủơ nào. Kể từ đây mỗi khi nhớ tới nàng, chàng chỉ còn cách nhìn lên bầu trời khuya ngắm các vì sao thân yêu để nhớ về một người.

Sao Vân muôn cái mịt mùng
Thương em từ thuở nghìn trùng cách chia
Sao Quanh theo gót người đi
Thương em chỉ có trời khuya nhìn về

Có khi nào ở một phương trời xa xôi kia nàng cũng đang ngước lên ngắm cùng các vì sao như chàng đang làm hay không? Nghĩ đến đây chàng cảm thấy ấm lòng và trong thâm tâm chàng mong rằng nàng sẽ được hạnh phúc bên người chồng mới; tuy đôi khi chàng cũng thắc mắc chẳng hay trong trái tim nàng có một ngóc ngách nào đó chứa hình bóng nhỏ nhoi của chàng hay không? Các vì sao quen thuộc cũng vẫn nằm trên bầu trời đó mà sao nay trông thật buồn thảm chẳng hiểu vì đâu.

Sao ơi sao hỡi buồn gì
Sao ơi sao hỡi buồn chi

Xin mời tất cả thuởng thức trọn vẹn lời Bài Ca Sao của nhạc sĩ Phạm Duy. Lời bát hát nhẹ nhàng êm đềm như một bài cao dao lục bát …

Sao Tua chín cái nằm kề
Thương em từ thuở mẹ về với cha
Sao Vua sáu cái nằm xa
Thương em từ thuở người ra người vào

Sao Mơ sáu cái nằm chầu
Sao Khuê mấy cái nằm đâu

Sao Khuê dăm cái nằm dài
Thương em từ thuở tình ngoài nghĩa trong
Sao Măng năm cái nằm ngang
Thương em từ thuở mẹ mang đầy lòng

Sao Vươn dăm cái nằm tròn
Sao Tư bốn cái nằm vuông

Sao Đôi hai cái nằm chồng
Thương em từ thuở mẹ bồng mát tay
Sao Hoa ba cái nằm xoay
Thương em từ thuở được vay nụ cười

Sao Băng bay vút vào đời
Sao Sa rơi xuống lòng vui

Sao Băng ngã xuống gầm trời
Thương em từ thuở mẹ ngồi nghĩ xa
Sao Sa rơi xuống vườn hoa
Thương em từ thuở người ta lại gần

Sao Hôm lấp lánh đầu làng
Sao Mai láp lánh đầu thôn

Sao Hôm le lói đầu hè
Thương em từ thuở em về với ai
Sao Mai le lói ngọn cây
Thương em từ thuở về xây tình người

Sao Vân xa tít đầu trời
Sao Quanh cao ngất ngoài khơi

Sao Vân muôn cái mịt mùng
Thương em từ thuở nghìn trùng cách chia
Sao Quanh theo gót người đi
Thương em chỉ có trời khuya nhìn về

Sao ơi sao hỡi buồn gì
Sao ơi sao hỡi buồn chi

August 18th, 2017

Việt Nguyễn

Hình sưu tầm

Sep 03

Nhặt Cánh Hoa Rơi

Chiều nay nhặt cánh hoa rơi
Bỗng nhớ đến con đường mình hay đi thuở trước
Những hàng me xanh ngắt giữa mùa xuân
Reo rắc lá theo từng cơn gió thổi

Chiều nay nhặt cánh hoa rơi
Lại nhớ về những hàng cây phượng vĩ
Rải hoa đỏ tô thắm sắc sân trường
Và chúng ta, tuổi mười tám ly biệt lúc hè sang

Chiều nay nhặt cánh hoa rơi
Vẫn nhớ hoài con đường mình đã đi ngày ấy
Hai hàng cây bao lá đủ sắc màu
Rực rỡ trong nắng vàng của chiều thu đất Mỹ

Chiều nay nhặt cánh hoa rơi
Ôi sao nhớ những hàng cây lặng lẽ
Ẩn mình trong làn sương khói ngày đông
Ngắm áo dài hoa cưới, ngày anh rước em về.

Thảo Lan

 

April 15th, 2017

Việt Nguyễn

Sep 03

Dòng Sông Tuổi Thơ

Tôi sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn nơi chỉ có vài con kinh rạch nhỏ và con sông Sài Gòn bên bến Bạch Đằng nơi ba mẹ thuờng đưa tôi đến ngồi hóng gió vào những ngày còn ấu thơ. Từ những năm 70 tôi đã thích hình ảnh những con sông hiền hòa uốn lượn quanh co qua lời mở đầu của bài Dòng Sông Tuổi Nhỏ dịch từ nhạc phẩm Pháp La Maritza. “Nhánh sông thân yêu ngày chưa biết buồn, đã ru tôi trọn thời thơ ấu….”. Thế rồi cuộc đời đẩy đưa khiến tôi phải làm kiếp nguời tha hương để quên đi những dòng sông tuổi nhỏ của riêng mình.

Khoảng những năm giữa thập niên 1990 tôi được xem các cuốn video ca nhạc ở Việt Nam và được biết đến nhạc sĩ Đinh Trầm Ca qua các bản nhạc viết về những con sông quê của ông. “Có một giòng sông chảy tràn trong trí nhớ. Làng anh bên lở, làng em ở bên bồi …”. Nghe những bài hát này tôi chợt liên tưởng đến hình ảnh những con sông đục ngầu phù sa của đồng bằng sông Cửu Long. Tôi nhớ đến lúc ngồi xuồng do một em nhỏ chỉ cỡ 11, 12 tuổi chèo từ huyện Long Hồ về thị xã Vĩnh Long để đón xe về Sài Gòn vào một buổi chiều năm 1979. Tôi cũng nhớ đến chặng đường dài trên chiếc xuồng nhỏ gắn máy Kohler trên các con sông ngòi chằng chịt từ Năm Căn về thị xã Cà Mau khi được phóng thích về sau hai tuần lễ bị giam cầm về tội vượt biên vào mùa hè năm 1981. Tôi nhớ đến hình ảnh những bụi cây ven sông, những đám lục bình trôi theo dòng nước, những ánh lửa bếp bập bùng cùng những tiếng hò ầu ơ ru con vọng ra từ những chiếc ghe nhỏ làm mái ấm cho những gia đình sống trên sông nước. Tôi nhớ đến dòng sông Dinh hiền hòa ở Bà Rịa nơi tôi có bao nhiêu kỷ niệm với bác tôi, người nay đã mất. Và tôi cũng nhớ đến những buổi đón phà băng ngang dòng sông Sài Gòn để qua Thủ Thiêm thăm người bạn thưở còn cắp sách đến trường.

Hôm nay tình cờ kiếm được một bài thơ hay về những dòng sông xin mời tất cả cùng thuởng thức.

KHÓC LÀM CHI CHO ƯỚT NỖI NGHI NGỜ

Có những dòng sông chảy dài trong ký ức
Ngắn ở cõi người sóng sánh phù sa
Đêm say ngủ ở tận cùng lưu vực
Buồn mênh mông một khúc thật thà

Có những dòng sông rất cần biển cả
Quanh quẩn bên đời khô cạn tàn hơi
Khuya réo rắt âm trầm kỳ lạ
Tan tác giấc mơ tàn tạ sao trời

Có những dòng sông u hoài vời vợi
Quay quắt đời mưa, quày quả nỗi buồn
Em còn hát bên mùa mong đợi
Rủ gió hư hao về thắp cội nguồn

Có những dòng sông mãi còn cuồn cuộn
Chảy xiết qua bao ngày tháng dại khờ
Trăng héo hắt treo ngược tình lỡ muộn
Khóc làm chi cho ướt nỗi nghi ngờ

Trần Minh Hiền

June 11th, 2017

Việt Nguyễn

Photo Credit: Hương Trang

Sep 03

Hai Vì Sao Lạc

Ngày xưa tôi đã từng có bao nhiêu dịp để ngắm bầu trời đầy sao vào những đêm không trăng, không mây trên sân thuợng của ngôi nhà thân yêu ở Sài Gòn. Những đêm bầu trời trong vắt nằm trên võng đong đưa nhìn những chùm sao Đại Hùng Tinh, Tiểu Hùng Tinh mà anh chị em chúng tôi chỉ nôm na gọi là chùm sao cái gáo lớn và cái gáo nhỏ. Những năm cuối của thập niên 70, vào những đêm hè nóng bức oi ả khi những cơn mưa chưa kịp đến để xua đuổi cái nóng, mấy anh em chúng tôi thuờng trải chiếu, giăng màn lên sân thuợng ngủ vừa mát mẻ vừa có cái thú ngắm trăng sao trước khi chìm vào giấc mộng đẹp. Tất nhiên cũng có những lúc giấc mộng đẹp bị ngắt quãng bởi những cơn mưa rào nửa đêm khiến anh em chúng tôi phải vội vàng cuốn chăn chiếu để chạy xuống nhà trong tình trạng còn lơ mơ ngái ngủ.

Nói đến sao mà không nhắc đến sao chổi thì cũng là một thiếu sót. Từ ngàn xưa sao chổi luôn bị gán ghép đem lại tai họa cho nhân loại. Cũng trên căn gác thuợng của ngôi nhà ngày xưa ấy tôi đã được chiêm ngưỡng vẻ đẹp liêu trai của ngôi sao chổi lần đầu vào khoảng 3, 4 giờ sáng của một ngày tháng 3 năm 1970. Giờ xem lại tài liệu về khoảng thời gian sao chổi xuất hiện năm đó, tôi đoán sao chổi đó có thể là ngôi sao Bennett. Sở dĩ tôi còn nhớ rõ chi tiết vì ngày hôm đó trùng với ngày giỗ ông nội của tôi và cũng là ngày ba mẹ chúng tôi mở tiệc mừng tân gia (thật ra chỉ là phá căn nhà trệt cũ để xây lên thành nhà lầu).

Lần thứ hai và cũng là lần cuối cho đến giờ phút này tôi được ngắm sao chổi là vào mùa xuân năm 1997 khi sao chổi Hale-Bopp ghé thăm hành tinh xanh của chúng ta và sau đó đem theo 39 mạng người của giáo phái Heaven’s Gate. Ngày đó tôi được ngắm sao chổi này từ ban công khách sạn ở thành phố Waltham, Massachusset gần Boston. Ấn tượng của lần xem này không mạnh mẽ bằng lần đầu có lẽ một phần do ánh sáng đô thị của miền Đông Bắc nước Mỹ đã làm át đi phần nào vẻ đẹp của sao chổi khi nhìn bằng mắt thuờng. Một phần khác vì tôi thấy nó vào lúc 8, 9 giờ tối khi phố phường còn nhộn nhịp chứ không thanh vắng như lần đầu.

Hai lần xem sao chổi cách nhau 27 năm ở hai đầu đối nhau của quả địa cầu mà lần cuối cách đây cũng đã hơn 20 năm. Cả hai đều để lại cho tôi những cảm xúc thật đặc biệt khi nhớ đến. Ngôi sao chổi đầu tiên gợi nhớ lại bao nhiêu kỷ niệm thời ấu thơ cùng căn nhà đã gắn bó với tôi trong suốt thời gian sinh sống ở Việt Nam. Ngôi sao chổi thứ hai đưa tôi về với cái thời còn chung sống trong căn apartment nhỏ cùng với ba mẹ khi ba tôi bắt đầu mang căn bịnh hiểm nghèo. Thấm thoát đã bao năm trôi qua, bao nhiêu mùa trăng sao đi qua trên bầu trời với hằng hà sa số ngôi sao băng mang theo bao điều ước của nhân loại. Hai ngôi sao chổi này như hai vì sao lạc vào miền ký ức của tôi, hai vì sao sáng rực rỡ lung linh hơn lên mỗi khi tôi hồi tưởng đến.

Dưới đây là hình sao chổi Hale-Bopp trên bầu trời California. Trên bầu trời Massachusset ngày ấy thì ngôi sao này không được rõ và đẹp như thế.

August 17th, 2017

Việt Nguyễn

Hình sưu tầm

Sep 03

Hỡi Người Bỏ Ta Trong Mưa Bay

Vào những năm giữa thập niên 80 khi mà đầu máy video đã bắt đầu xuất hiện ở Sài Gòn thì phong trào cho mướn phim bắt đầu nở rộ tuy tất cả đều trong vòng lén lút. Vào thời đó tôi được xem ké một cuốn phim tình cảm Hong Kong hay Đài Loan gì đó có tựa nếu tôi nhớ không lầm là Kẻ Bạc Tình. Gọi là xem ké vì lúc ấy một cái đầu máy giá vài lượng vàng nên với hoàn cảnh khó khăn nhất là lại đang chờ xuất cảnh của gia đình tôi khi ấy thì sắm một cái đầu máy về xem là điều không tưởng. Chúng tôi chỉ có thể xem ké của người quen mà thôi. Thật sự mà nói thì tôi không được xem trọn vẹn cuốn phim này nên giờ cũng chả nhớ cốt truyện nhưng có một điều tôi còn nhớ rõ ràng nhất là nhạc lồng trong phim là bài Tình Lỡ. Đây là bài đã được nhiều ca sĩ trình bày mà ngày xưa tôi thích nhất là Lệ Thu. Sau này có thêm Hồ Hoàng Yến và Lệ Quyên.

Có điều đặc biệt là các giọng hát nữ rất thành công với bài hát này nhưng lời của nó dường như là để dành riêng cho người con trai nhiều hơn. Lời bài hát như một bài thơ 7 chữ tha thiết của một người chứng kiến người mình yêu bỏ đi dưới làn mưa bay lất phất. Vầng trăng làm nhân chứng cho tình yêu ngày xưa nay đã trở thành vầng trăng vỡ nhưng cũng chẳng còn theo chân nhau.

Thôi rồi còn chi đâu em ơi
Có còn lại chăng dư âm thôi
Trong cơn thương đau men đắng môi
Yêu rồi tình yêu sao chua cay
Men nào bằng men thương đau đây
Hỡi người bỏ ta trong mưa bay

Phương trời mình đi xa thêm xa
Nghe vàng mùa thu sau lưng ta
Em ơi, em ơi! Thu thiết tha
Ơi người vì ta qua phong ba
Có còn gì sâu trong tâm tư
Mắt lệ mờ hoen dư âm xưa

Một vầng trăng vỡ đã thôi không theo nhau
Cuộc tình đã lỡ với bao nhiêu thương đau
Hết rồi thôi đã không còn gì thật rồi
Chỉ còn hiu hắt cơn sầu không nguôi

Con đường mình đi sao chông gai
Bước vào đời nhau qua bao nay
Em ơi, em ơi! Sao đắng cay
Thôi đành vùi sâu tâm tư thôi
Hết rồi còn chi đâu em ơi
Hết rồi còn chi đâu em ơi …

Tác giả: Thanh Bình

Hình sưu tầm chỉ mang tính minh họa chứ chủ vườn không quen biết người trong hình 🙂

September 3rd, 2017

Việt Nguyễn

 

Sep 03

Tháng 7 Mưa Ngâu

Bây giờ là tháng bảy âm lịch, tháng của mưa ngâu, tháng của bầy chim ô thước bắc nhịp cầu cho Ngưu Lang Chức Nữ gặp nhau. Tháng bảy còn là tháng của tục lệ cúng cô hồn, tháng của mùa Vu Lan báo hiếu, tháng của nghi thức bông hồng cài áo. Theo nhà văn Võ Hồng, tác giả “Một bông hồng cho cha” thì tục lệ này đã có tại Việt Nam từ những năm 50, tuy nhiên chỉ có nghi thức bông hồng đỏ thắm dành cho ai còn mẹ và bông trắng cho những ai đã mất mẹ. Nghi thức này đã được phổ biến rộng rãi cùng bản nhạc “Bông hồng cài áo” vào những năm 70 của nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ lấy ý từ bài viết của thiền sư Thích Nhất Hạnh. Không biết từ bao giờ thì hình ảnh của người cha mới được gắn liền với tục lệ gắn hoa này. Bông đỏ cho những ai còn đủ cha mẹ, bông hồng cho những ai chỉ còn mẹ hoặc cha, và bông trắng cho những người đã mất cả song thân.

Cho đến nay tuy đã sống hơn nửa đời người, nhưng tôi chỉ được hân hạnh tham dự nghi thức này một lần duy nhất. Đó là nhân dịp lễ Vu Lan năm 1999 tại Giác Hoa Tự nơi thành phố Chesapeake của Virginia. Đáng tiếc thay, lần đó đứng trước khay hoa, tôi đã phải chọn một bông hồng nhạt vì thân phụ tôi vừa qua đời trước đó chưa đầy một năm. Kể từ đó đến nay đã hơn 18 năm trôi qua, tôi chưa có dịp tham dự một buổi lễ gắn hoa nào khác. Tôi vẫn còn nhớ năm xưa, khi thân phụ tôi vừa bước vào trạng thái hôn mê, có một người đồng hương ở cùng khu apartment ghé qua hỏi thăm. Lúc đó tôi không thể nào ngờ được chỉ hơn hai năm sau, người láng giềng ấy lại trở thành nhạc phụ của tôi. Và cũng không ai ngờ được cũng chỉ 10 năm sau nhạc phụ tôi cũng lại từ giã cõi đời tạm bợ này. Và bất hạnh thay chỉ hơn một năm trước đây nhạc mẫu tôi cũng như một người chị vợ lại lần lượt qua đời. Như vậy kể từ nay, nếu được tham dự nghi thức cài hoa, tuy phải chọn bông hồng nhạt màu nhưng tôi vẫn còn cảm thấy hạnh phúc và may mắn hơn nhiều khi vợ tôi phải tự chọn cho mình một bông hoa trắng.

Có lẽ rất nhiều người trong chúng ta thường không biết quý trọng những gì mình còn có trong tay, khi mất đi rồi mới cảm thấy tiếc nuối. Đối với cha mẹ già trong nhà cũng không phải ngoại lệ. Đôi khi ta cảm thấy khó chịu vì những khó khăn, bảo thủ của họ. Hoặc có lúc ta cảm thấy chán chường vì những lẩn thẩn của người già. Khi còn trẻ, rất nhiều người chúng ta ao ước được một ngày nào đó mau thoát khỏi sự kìm kẹp của đấng song thân, để được tự do bay nhảy sống theo ý thích của mình. Khi đã có gia đình thì có thể chúng ta lại mong cho cha mẹ già mình được những anh chị em khác trong gia đình đón về nuôi. Bổn phận của chúng ta chỉ dừng lại ở mức ghé qua thăm hỏi, mua quà cáp tặng nhân dịp lễ, Tết một năm đôi ba lần. Và như thế ta cảm thấy đã làm đủ bổn phận đối với đấng sinh thành. Cũng có đôi khi ta cảm thấy may mắn hơn những anh chị em khác trong gia đình vì không phải trực tiếp lo lắng cho cha mẹ già, không phải băn khoăn giải quyết những mâu thuẫn giữa cha mẹ với vợ hay chồng mình. Cho đến một ngày kia, khi ta phải choàng quanh đầu mình tấm khăn trắng thì lúc ấy mới ngộ ra rằng kể từ nay, ta sẽ chẳng còn bao giờ được nghe lại giọng nói, nhìn lại được khuôn mặt quen thuộc ấy nữa.

Những tưởng thời gian dần trôi sẽ khiến tất cả chìm vô quá khứ. Nhưng không, như mưa lâu thấm đất, một lúc nào đó chúng ta chợt cảm thấy nhớ da diết một bóng hình quen thuộc, một lời chỉ bảo, thậm chí một lời trách mắng mà nay có muốn cũng không tìm lại được. Đến lúc ấy có thể chúng ta mới thật sự cảm thấy anh, chị, hay em mình, những người đã bao lâu nay phải chăm sóc cha mẹ già thay mình mới thật sự là người đã may mắn vì được gần gũi cha mẹ ở vào những giây phút cuối cùng của cuộc đời. Cũng có thể chợt một lúc nào đó ta nhớ đến những lời nói vô tình, những cử chỉ khó chịu đối với người đã khuất mà cảm thấy ăn năn, hối hận. Lúc ấy giá có thể quay ngược thời gian lại vào thời điểm đó để ta có thể nói lại những lời dịu dàng hơn, thực hiện lại những cử chỉ ưu ái hơn với cha mẹ ta. Ước gì có thể đánh đổi mọi thứ trên đời để làm được việc đó thì có lẽ ta cũng sẵn lòng. Nhưng đó chỉ là mơ ước. Thời gian trôi qua chẳng trở lại bao giờ. Người đã khuất sẽ chỉ còn sống trong tâm trí của ta mà thôi.

Trong những năm vừa qua bạn bè tôi có nhiều người phải tiễn đưa cha mẹ già về nơi an nghỉ cuối cùng. Một người bạn khác đã nói rằng ở vào lứa tuổi của chúng tôi, chỉ có những ai thật may mắn mới còn được đầy đủ cả song thân. Thật vậy, khi nhìn lại các bậc sinh thành của đám bạn học cũ chúng tôi, cả những người còn đầy đủ cha mẹ lẫn những ai chỉ còn một mẹ hoặc cha, tôi nhận thấy chả mấy ai còn được khỏe mạnh như những hình ảnh mình vẫn giữ trong đầu bao lâu nay. Điều này khiến tôi liên tưởng đến câu ca dao:

Mẹ già như chuối chín cây
Gió lay mẹ rụng con phải mồ côi
Mồ côi tội lắm ai ơi

Dù nay trên đầu mầu muối đã bắt đầu lấn lướt mầu tiêu mà sao khi nghe lại câu ca dao này tôi vẫn cảm thấy chạnh lòng. Không biết khi nhìn những em bé bất hạnh chẳng may phải chịu cảnh mồ côi từ thưở bé thì chúng ta, những người có đầy đủ mẹ cha đến tuổi trưởng thành, có nhận thấy được đó là một diễm phúc của chúng ta hay không? Đối với những ai đã mất cả song thân, xin cho tôi được ngậm ngùi chia sẻ với quý vị sự mất mát to lớn mà không gì có thể thay thế được. Đối với những ai còn đầy đủ song thân hoặc ít ra còn mẹ hoặc cha, xin cho tôi thành thật chúc mừng quý vị và mong rằng chúng ta sẽ trân trọng những tháng ngày còn được sống bên đấng sinh thành. Để mai kia khi họ khuất núi, ta sẽ không phải cảm thấy nuối tiếc cho những tháng ngày còn lại, khi ta còn được ở bên cạnh mẹ cha. Để mỗi năm khi tháng bảy đến, mưa ngâu rơi, ta sẽ chỉ nhìn thấy đó là những giọt nước mắt khóc thương cho mối tình dang dở của nàng Chức chàng Ngưu, chứ không phải những giọt nước mắt ăn năn, hối hận cho những lỗi lầm của thế gian đối với đấng sinh thành.

August 30th, 2017

Việt Nguyễn

Hình sưu tầm

May 01

Có một cậu bé

Có cậu bé khoảng 9, 10 tuổi dễ thương lắm hay theo ba đến tiệm mình mua đồ ăn. Cậu bé cứ hay đứng ngay comptoir ngó mình hoài. Một hôm , bé nói. Cô à, chồng của cô thiệt là người sung sướng . Cả mình và ba cậu bé đều ngạc nhiên. Mình hỏi tại sao . Tại ông ta được ăn đồ ăn châu Á mà không phải trả tiền !
Dễ thương ha .
Chiều trong công viên . Chúc tất cả một chủ nhật vui vẻ nha 😉

April 30th, 2017

Bích Ngọc

Photo credit: unknown

May 01

Dịch giả thứ nhì của Câu Chuyện Dòng Sông

Dịch giả thứ nhì của Câu Chuyện Dòng Sông,

Hermann Hesse (1877-1962, giải Nobel về Văn Chương năm 1946) viết Siddhartha năm ông 45 tuổi (1922), Siddhartha được dịch ra Việt ngữ từ nguyên bản Đức ngữ bởi Phùng Khánh và người em gái là Phùng Thăng khi Phùng Thăng mới vừa 23 tuổi (Hermann Hesse: Câu chuyện dòng sông, Phùng Khánh và Phùng Thăng dịch. Lá Bối xuất bản lần 1 (1965), lần 2 (1966); An Tiêm xuất bản lần 3 (1967). Về sau, độc giả thường nhớ đến Phùng Khánh nhiều hơn Phùng Thăng phần nhiều là do hình ảnh của ni sư Trí Hải (pháp danh của Phùng Khánh), và những công quả về hoằng pháp của bà ta, và cũng có lẽ do Phùng Thăng mất quá sớm (1975). Thành thử, phần lớn trong chúng ta mọi người thường nhắc đến Phùng Khánh như là dịch giả của Cậu Chuyện Dòng Sông, âu cũng là một chuyện dễ hiểu.
Mùa hè 2016, trong thư viện và phòng làm việc của cố họa sĩ Đinh Cường, tình cờ thấy số tháng Tám năm 2016 của nguyệt san Thư Quán Bản Thảo, dành trọn để tưởng niệm Phùng Thăng, mình đọc ngấu nghiến với hy vọng cho yên ổn đi phần nào tâm trạng lúc ấy rối bời vì chuyện gia đình.

March 25th, 2017

Minh Quân

Từ trái sang phải, Phùng Khánh rồi Phùng Thăng đúng thứ ba.
(còn tiếp)

Photo credit: umknown

May 01

Hai trận đánh của cùng một cuộc chiến

Ngày 30 tháng 4 vừa qua, mình không ngờ là vẫn còn rất nhiều người thân và bạn bè tiếp tục post lên FB những câu chuyện, những cảm tác và hình ảnh liên quan đến ngày 30 tháng 4 năm 1975.
Như hầu hết các bạn sống tại Mỹ đã biết, giải Pulitzer năm 2016 vừa qua được trao cho một nhà văn Mỹ gốc Việt là ông Nguyễn Thanh Việt, với tác phẩm đầu tay là The Sympathizer. Gần đây tuyển tập truyện ngắn của ông The Refugees cũng được hoan nghênh nhiệt liệt.
Mùa hè năm 2016, mình bắt gặp cuốn The Sympathizer trong tủ sách của em mình, vốn mang tiếng nerdy trong gia đình nên thật không ngờ khi hắn đọc cuốn này. Cuốn sách dầy quá làm mình đâm ngán. Vả lại, lúc đó đang … mê Công Tằng Tôn Nữ … Phùng Thăng nên không có hứng đọc tiếng Anh, nhất là thứ tiếng Anh trau chuốt điêu luyện và sang trọng của Nguyễn Thanh Việt.

Nhưng vào ngày 30 tháng 4 năm nay, một câu văn trong chuyện ngắn Nothing Ever Dies của ông, thật xứng đáng để diễn tả và giải thích hết những nỗi niềm trong chúng ta mỗi khi nhớ về ngày 30 tháng 4:

“All wars are fought twice, the first time on the battlefield, the second time in memory”

Hầu như ai nấy trong chúng ta cũng đều vẫn còn tiếp tục đánh trận này … trong ký ức !

May 1st, 2017

Minh Quân

 

Photo credit: talenttalks.net

Photo credit: ala.org

Page 1 of 4612...51015...Last »